Chương 198

Bạch Khởi từ xe ngựa bước xuống, lạnh lùng nhìn tên quý tộc trẻ tuổi trước mặt, thoáng nhìn Độc Cô Chiến Thiên, thấp giọng nói:

– Cho hắn hiểu tình hình hiện nay là thế nào…

Độc Cô Chiến Thiên nhận lệnh, thanh kiếm đen vút lên một tiếng, trong chớp mắt một ngón tay của tên quý tộc đứt lìa. Độc Cô Chiến Thiên ra tay nhanh đến nỗi đối phương không hề cảm giác gì. Trong nháy mắt chỉ thấy ngón tay rơi trên mặt đất.

– Á…

Tên quý tộc trẻ tuổi rên lên một tiếng thảm thiết, ôm lấy ngón tay kêu như lợn bị chọc tiết, dòng máu tươi nhuộm đỏ đôi bàn tay hắn.

– Thế nào? Bây giờ hiểu tình hình rồi chứ?… Cho ta biết tên ngươi là gì?

Bạch Khởi lạnh lùng nói, coi như không nhìn thấy bộ dạng thảm hại của tên quý tộc.

– Dạ… hiểu… tôi tên là La Tát… La Tát Lan Uy…

La Tát lắp ba lắp bắp nói, mặt đầy vẻ sợ hãi.

– La Tát Lan Uy à? Ngươi là người ở đâu mà cả gan như vậy… Trong lãnh địa của Đế Quốc mà dám giết người bừa bãi, có biết là tội gì không?

Bạch Khởi nói giọng đầy sát khí.

– Tôi… Tôi không biết… Tôi chỉ là… thấy rất thú vị… Lần sau sẽ không dám thế nữa.

La Tát vô cùng sợ hãi, khác hẳn với vẻ ngạo mạn lúc nãy. Bởi hắn biết người đứng trước mặt đang uy hiếp hắn, thậm chí có thể giết chết hắn.

– Ha ha… Vậy sao? Không dám nữa à, cho ta biết, người giúp đỡ ngươi là ai? Phụ thân ngươi tên gì?

Bạch Khởi mỉm cười nói.

– Phụ thân tôi là Thành chủ Dạ Nguyệt Thành này… Chính phụ thân là người tôi dựa vào.

La Tát không dám giấu diếm nửa lời. Hắn bây giờ cũng không có gan ấy. Chỉ cần một lời của Bạch Khởi hắn có thể mất thêm một ngón tay nữa.

– Vậy sao? Thành chủ Dạ Nguyệt à? Vậy ngươi đi đi… việc hôm nay coi như xong.

Bạch Khởi vừa nói vừa vẫy tay ra lệnh cho người thả La Tát ra. La Tát mừng thầm trong bụng, ngay lập tức bỏ chạy, tìm một con ngựa rồi phi như bay, còn nhanh hơn cả vận tốc của hỏa tiễn.

La Tát chạy được vài trăm mét thấy không có ai truy đuổi, hắn mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn quay về phía Bạch Khởi, giọng đầy vẻ khinh thường:

– Hừ… Tưởng các ngươi lợi hại thế nào, nghe tên phụ thân ta đã sợ mất mật rồi hả?… Các ngươi dám giết chết hơn một trăm thuộc hả của ta, lại còn chặt đứt một ngón tay của ta. Chuyện này ta không cho qua dễ thế đâu. Cứ đợi đấy xem…

Tất nhiên La Tát chỉ nói rất nhỏ, đủ để mình hắn nghe thấy. Tuy đầu óc hắn chẳng thông minh gì, nhưng cũng không ngu đến mức để người của Bạch Khởi nghe thấy.

– Chủ nhân… Sao người lại tha cho hắn dễ như thế? Nếu để hắn đi…

Ảnh Nguyệt nói không nhịn được thốt lên. Dù sao cũng là phụ nữ, nhìn thấy cảnh tượng trước mặt không tránh khỏi phẫn nộ. Hạng người như La Tát nàng không hề muốn tha cho.

– Ha ha… Thả con săn sắt bắt con cá rô. Đối với hạng người như hắn chúng ta không phải nôn nóng. Cha hắn là Thành chủ Dạ Nguyệt Thành. Bình thường ta chẳng có lý do gì đến chỗ hắn. Tuy rằng ta có quyền cũng như có bản lĩnh tìm hắn, nhưng điều đó chẳng có lợi gì cho ta. Nhưng cái tên La Tát đó một khi đã quay về nhất định không cam tâm… Chúng ta chẳng cần đi đâu, cứ đến thẳng Dạ Nguyệt Thành, địa bàn của bọn họ. Bọn chúng chắc giờ cũng có hành động rồi. La Tát không đối phó chúng ta mới lạ, dù sao ta cũng đã chặt một ngón tay của hắn…