Chương 2

Cô mà không tìm cách trả lại thiệt hại mà cô gây ra cho tôi thì cô sống không yên với tôi đâu…!!

Thanh mặc mọi người đang nhìn mình, nó quát lại cũng không kém.

_Nếu anh mà mong như vậy thì quên đi nhé, cả đời của tôi chưa bao giờ chịu cúi đầu trước bất cứ ai mà nhất là một người kênh kiệu như anh…!!

Cô Lý thấy tình hình này nếu mình mà không lôi con nhỏ đi thì hai đứa chúng nó còn gây nhau đến tối, con bé này liều quá sao nó dám động vào Trường chứ, anh ta là thần tượng của biết bao nhiêu người, chuyện này mà đồn ra ngoài thì cái bọn fan kia sẽ không tha cho con nhỏ ngu ngốc này mất, đến là khổ với cái tính nóng nảy của nó.

Thanh bị cô Lý nắm lấy cổ áo lôi đi. Thanh vừa đi vừa chửu rủa cái tên kia không tiếc lời.

Cô Lý lôi Thanh vào văn phòng của mình. Cô nhìn nó đầy tức giận, cô tiện tay cốc cho nó một cái thật đau vào đầu.

_Con nhóc này, cháu có biết là mình vừa gây ra họa không hả…??

Với Thanh mà nói thì chẳng có chuyện gì là họa hay không phải là họa cả, ai mà trêu tức nó thì nó phải xử thôi.

_Cháu có thấy có gì to tát đâu mà trông cô có vẻ làm to chuyện quá…!!

Cô Lý điên tiết lại cốc thêm cho nó một cái vào đầu.

_Cháu có biết là nếu động và gây sự vào Trường cháu sẽ bị bọn fan của anh ta xử không hả…??

Thanh chẳng biết tên Trường kia là ai cả, mà với nó anh ta chỉ là một kẻ đáng ghét và kiêu ngạo mà thôi.

_Cháu chẳng quan tâm và cũng không cần biết anh ta là ai cả…!!

Cô Lý xửng xốt hỏi nó.

_Ngay cả Trường là ai mà cháu cũng không biết hay sao…??

Thanh ném mấy hộp cơm mà cô nhờ nó mang dùm đến đây. Nó đứng dậy và bảo cô của mình.

_Cháu bận viện rồi nên cháu về trước đây…!!

Trước khi đi, nó còn nói nốt một câu.

_Cháu không nghe đến tên của anh ta bao giờ, vì giả sử anh ta có là thần tượng của ai đó thì cũng không thể nào và không bao giờ so sánh được với nhóm nhạc Blue kia được….!!

Nói xong câu đó nó khép cửa lại và bỏ đi thẳng.

Cô Lý nhìn theo mà kêu khổ, bây giờ cô lại phải đứng ra để giải quyết chuyện này cho êm xuôi. Chắc là cô phải nhờ ông anh trai của mình giải quyết dùm nếu không Trường mà làm to chuyện này ra chỉ tổ làm trò cười cho báo chí và con nhỏ Thanh cũng không sống yên được, mình đúng là sai lầm khi nhờ nó mang thức ăn đến đây, thế là toi một buổi sáng đẹp trời.

Trường ngồi trong văn phòng của cô Lý ngay sau khi cô gọi cho anh.

Trường bực mình hỏi Cô.

_Chị gọi em đến đây có chuyện gì không…??

Cô Lý nhún nhường nói.

_Em có thể bỏ qua cho nó chuyện này không…??

Nghĩ đến cái quần của mình đang nằm trong máy giặt và từ nay anh không còn được dùng đến nó nữa, anh lại bắt đầu điên lên, cái mắt của anh ngầu đỏ vì tức.

_Em xin lỗi nhưng em không thể nào tha cho cô ta được, cô ta là gì của chị mà chị phải cầu xin cho cô ta…??

Cô Lý thở dài bảo.

_Nó là cháu gái của chị, chỉ vì cái tính nóng nảy của nó nên mới gây ra họa như thế này. Em có thể vì nể mặt chị mà tha cho nó được không…???

Trường ngạc nhiên không ngờ con nhỏ láo toét đó là cháu gái của cô Lý. Tha cho nó ư, không bao giờ, từ khi anh bước vào làn âm nhạc đến giờ không kẻ nào làm như thế với anh cả, anh vừa bị đánh, bị chửu và bị cô ta nguyền rủa không tiếc lời. Đến bây giờ anh vẫn còn bị xốc, anh nhếch mép lên khi nghĩ đến Thanh.

Cô Lý quan sát nét mặt của Trường, cô lo sợ vì hình như cậu ta không dễ dàng gì bỏ qua cho Thanh thì phải.

Trường cười cười bảo cô Lý.

_Em sẽ suy sét lại chuyện này nếu chị bảo cô ta tới đây và cúi đầu xin lỗi em trước mặt mọi người….!!

Cô Lý lại kêu khổ, nó bảo cô làm thế không khác gì đánh đố cô vì con nhỏ Thanh là một đứa cứng đầu, bố mẹ nó có đánh nó, nó cũng không bao giờ xin lỗi hay nhận sai nếu nó cho điều đó là đúng. Cô phải làm gì để giàn sếp chuyện này đây.

Trước khi về nhà, Thanh tạt qua văn phòng của ông Hoàng – bố của nó.

Gõ cửa hai cái, nó liền bước vào trong. Thanh mỉm cười chào ông.

_Chào bố, chúc bố một buổi sáng tốt lành….!!

Ông Hoàng đang ký nốt mấy tờ giấy trước mặt, ông ngẩng đầu lên khi nghe tiếng của cô con gái.

Ông phì cười bảo nó.

_Con có biết bây giờ là mấy giờ rồi không mà còn chúc buổi sáng tốt lành là thế nào…??

Thanh bước lại, nó bá cổ ông Hoàng, nó cười toe toét.

_Bố lại trêu con ngủ dậy nướng chứ gì, bố rõ thật hôm nay là chủ nhật thì phải cho con ngủ thêm một lúc nữa chứ…??

Ông Sơn lắc đầu, ông còn lạ gì cái tính lý lắc và nghịch ngợm của nó nữa chứ.

_Con có nhớ chiều nay ra sân bay đón chị của con không đấy…??

Nhắc đến chị Thu, Thanh sung sướng quá, nó cười thật tươi. Thanh và Thu là hai chị em sinh đôi, chị ấy học giỏi, sinh đẹp và hiền dịu trong khi nó cũng sinh đẹp và học giỏi nhưng nó lại đanh đá và nghịch như con trai. Hai chị em rất yêu quý và yêu thương nhau, có chuyện gì cũng kể cho nhau nghe. Thu sang nước ngoài du học được một năm rồi, nay chị ấy về đây để nghỉ ngơi.

_Con nhớ chuyện này mà bố, vì con đang rất háo hức. Không biết chị ấy bây giờ trông như thế nào và chị ấy có mua quà cho con không…??

Ông Hoàng cười mát bảo nó.