Chương 2

Khi đó là thời điểm thất nghiệp, người đàn ông kia, vừa bị mất việc lại còn bị mang tiếng. Đối với một người đàn ông mà nói, trừ bỏ gia đình ra, sự nghiệp chính là quan trọng nhất. Mà ngày hôm đó, ông đã trải qua thời khắc đen tối nhất của cuộc đời —— đã đánh mất việc thì không nói làm gì, thế nhưng lại chịu tiếng xấu thay cho người khác, khiến cho ông đối với cuộc sống tràn đầy sự ngờ vực.

Nhưng mà, khi cô bé ôm trên tay quyển sách dày có tựa “nguyên tắc cơ khí” đến chỗ ông, cười đến rực rỡ, ngây thơ lại làm cho ông cảm thấy kỳ thật cuộc sống chính là như vậy —— sau cơn mưa trời lại sáng. Ông nói: “Lúc đó, cảm thấy thật là đen tối. Nhưng nụ cười của tiểu Tâm Tâm, lại làm cho tôi cảm thấy thế giới lập tức liền trở nên xán lạn.” Và ông đã trở thành cha nuôi của tôi.

Từ lúc đó, tôi là Thiên Sứ nhỏ của ông, cho dù cả người nhà tôi đều nói việc này chỉ là lừa bịp (ý đây là việc cô bé đó tự đi mua sách), ông cũng cảm thấy đó là sơ suất của người lớn. Nhưng đến bây giờ, ông vẫn thường nói là ——”Quan Tâm, cha nuôi rốt cuộc cũng biết Thiên Sứ cùng Ác Ma chỉ có cách nhau một bước chân mà thôi.” Sau đó sẽ có cử chỉ giả vờ vô cùng ân hận.

Khi tôi kể lại điều đó, chỉ vì muốn động viên một người mà thôi, một người tôi yêu quý từ lúc nhỏ. Anh cũng biết tôi có tình yêu, nhưng anh không tin Ác Ma cũng sẽ yêu một ai khác. Nhưng trên thực tế, Ác Ma cũng đã dính vào tình yêu, đáng tiếc tôi dây dưa vào người đàn ông không đem tôi để vào mắt.

Anh là Thuộc Đình, là con trai của cha nuôi, cùng tuổi tôi. Chẳng qua, khi tôi lên năm tuổi, còn đang trong hưởng thụ sự bừa bãi cùng tùy hứng; khi đó, anh lại phải cùng cha mẹ đang đối mặt nợ nần, tòa án cùng truyền thông. Mà Thuộc Đình, khi đó ý thức đã trưởng thành hơn so với độ tuổi của mình.

Lần đầu tiên tôi nhìn thấy anh, tôi đã bị anh quyến rũ bởi sự khác thường ấy —— bình tĩnh, trầm mặc, trưởng thành sớm, hoàn toàn không giống một đứa nhỏ năm tuổi nên có. Cũng vì đôi mắt kia, đôi mắt giống như cha nuôi mà tôi rất thích, khi đó năm tuổi tôi liền yêu anh. Cặp mắt kia lúc u buồn, phẫn nộ cùng với sự bất đắc dĩ, làm cho tôi như chìm vào trong đôi mắt ấy, đó chính là ánh mắt kiên định. Lúc ấy, anh đối nói với cha tôi nói : “Bác Quan, cha con nhất định sẽ thành công.” Cặp mắt kia cùng với vẻ mặt khi nói những lời đó đã làm cho tôi khẳng định: Có một người con như vậy, cha nuôi nhất định sẽ thành công.

Từ đó trở đi Thuộc Đình là khách thường xuyên trong nhà tôi, bởi vì cha mẹ nuôi bận rộn gây dựng lại sự nghiệp. Mà cha mẹ tôi công việc có vẻ nhàn nhã hơn, ngày nghỉ cũng có vẻ bình thường, nên cha nuôi liền đem anh gửi ở nhà tôi. Anh giống ông cụ non vậy, tuy rằng chỉ lớn hơn tôi ba tháng tuổi, lại giống như hơn tôi ba tuổi vậy, cũng không bởi vì ăn nhờ ở đậu mà cẩn thận muốn lấy lòng người khác, nên cha mẹ cực kỳ thích anh.