Chương 2

Mặc dù đánh mắng con cái không phải là chuyện gì to tát, nhưng đánh con gãy xương và bị thương nặng như vậy lại là một chuyện hiếm thấy ở trong cái huyện nhỏ này. Ban quản lí chung cư, các thầy cô giáo trong trường, các lãnh đạo ở đơn vị của Trịnh Đại Vĩ đều bàng hoàng trước chuyện động trời này. Sau khi bị đơn vị và bà con lối xóm làm công tác tư tưởng, Trịnh Đại Vĩ và bà Trịnh không dám tiếp tục ngược đãi Khả Nhi nữa. Khả Nhi vốn không phải là một đứa trẻ ngoan theo tư tưởng giáo dục truyền thống. Người nào đối xử với Khả Nhi càng tốt thì cô bé càng gần gũi với người đó, người nào đối xử với Khả Nhi càng không tốt thì cô bé càng chống đối lại. Có thể nói tính cách của Khả Nhi hoàn toàn trái ngược so với tính cách của mẹ.

Bà Trịnh và Trịnh Đại Vĩ nhiều khi bị Khả Nhi khiến cho tức điên lên nhưng lại không dám mạnh tay như lần trươc, chỉ dám đánh vài cái vào những nơi không bị lộ ra trên người Khả Nhi rồi sau đó đem cơn tức giận trút hết lên đầu Tuyết Liên. Dần dần Khả Nhi cũng nhận ra rằng, bản thân mình càng phản kháng mạnh thì mẹ mình càng bị bà nội và bố đánh chửi thậm tệ hơn. Lâu dần, Khả Nhi trở nên trầm tính, lạnh lùng không thèm phản kích những lời bóng gió, mỉa mai hay chửi mắng của bà Trịnh nữa. Đồng thời Khả Nhi cũng cố gắng hạn chế đến mức tối đa số lần xuất hiện trước mặt bà Trịnh và Trịnh Đại Vĩ.

Những ngày tháng nặng nề trôi qua trong sự nhịn nhục của Tuyết Liên. Khả Nhi cũng ngày một trưởng thành.

Làn gió mùa xuân của công cuộc cải cách mở cửa thổi đến khắp nơi trên mảnh đất Trung Quốc rộng lớn không chỉ mang đến cuộc sống sung túc hơn cho người dân mà còn khiến cho tư tưởng của họ trở nên cởi mở hơn. Đến đầu những năm 90 của thế kỉ này, việc li hôn không còn là vấn đề cấm kị trong cuộc sống nữa. Trịnh Đại Vĩ cũng leo được lên chức vụ cao hơn trong đơn vị. Trong làn sóng cải thiện nhà ở, anh ta đã có được một căn nhà như ý và cảm thấy vô cùng đắc chí. Người đàn bà mang thai ba tháng tên Tiểu Tam ngang nhiên vào nhà nói với mẹ con Khả Nhi:

-Đứa con trong bụng tao chắc chắn là con trai, hai mẹ con mày cút ngay ra khỏi nhà cho tao!

Tần Tuyết Liên không hề khóc lóc hay than thở, có lẽ những giày vò trong suốt 10 năm chung sống đã khiến cho cô trở nên chai sạn. Tuyết Liên bình tĩnh thu dọn hành lí, dắt tay Khả Nhi ra khỏi cửa và nói:

-Khi nào phân chia tài sản xong, tôi với anh sẽ làm thủ tục li hôn.

Bà Trịnh đang bưng trà dâng lên tận miệng Tiểu Tam nghe thấy vậy liền khoanh tay trước ngực, khinh khỉnh nói:

-Hứ, tiền của con trai tao làm ra, mày là cái thá gì mà đòi chia chác?

Tuyết Liên trợn mắt nhìn Trịnh Đại Vĩ đáp:

-Khả Nhi ra đời đã mười năm nay, anh chưa bỏ ra một xu nào nuôi dưỡng con, cũng chẳng chăm sóc nó được lấy một ngày, thậm chí còn thường xuyên đánh chửi nó. Tôi không cần tiền của anh, nhưng tài sản chung của hai vợ chồng nhất định tôi phải trả lại cho tôi đầy đủ!- người phụ nữ yều mềm, nhu nhược bấy lâu nay cuối cùng cũng trở nên kiên cường, không vì sự nhu nhược của mình mà không dám lên tiếng đòi hỏi cái gì để cho con gái phải chịu khổ.

Tiểu Tam lạnh lùng hừ một tiếng, bà Trịnh lớn tiếng chửi mắng, Trịnh Đại Vĩ gầm lên: “Cút” rồi đạp thẳng hai mẹ con Tuyết Liên ra khỏi cửa: