Chương 2

Sau khi vệ sinh xong cô thay ra bộ đồ đã chuẩn bị từ trước rồi ngắm mình trong gương. Cô gái trong gương có đôi mắt đen lấp lánh, hai má lúm đồng tiền, mái tóc dài được búi cao để lộ cái cần cổ thon gọn và trắng mịn.

Chiếc áo sơ mi dài tay với kiểu dáng giản dị đi kèm với chiếc đầm đen trông vừa thanh lịch lại vừa tôn lên vẻ đẹp của cô. Mĩm cười hài lòng với bản thân, Hải Quỳnh liền cầm hồ sơ đặt trên bàn đi xuống lầu.

Ba cô và anh trai Hiểu Huy của cô đã ngồi vào bàn ăn từ nãy giờ trên tay mỗi người cầm một tờ báo, trên bàn là ba dĩa trứng ốp dường như đã nguội và ba ổ bánh mì vàng thơm ngon.

– Sao bà và anh Huy không ăn trước đi, chờ con làm gì – Cô cảm thấy có chút ăn năn khi bắt ba và anh trai chờ đợi mình như thế.

– Không sao, ba thích cùng con ăn sáng – Giáo sư Trình ngẩng đầu nhìn con gái yêu cười đáp rồi nhanh tay gấp tờ báo công an của mình lại đặt xuống chiếc ghế đang chứa chiếc cặp da màu đen của ông.

Hiểu Huy cũng gấp tờ báo thanh niên đặt xuống một góc bàn rồi kéo ghế cho em gái ngồi, khẽ giục:

– Mau ăn đi, anh đưa em đến đó.

Hải Quỳnh nhanh chóng ngồi xuống ăn, ở nhà cô chẳng cần phải giữ ý tứ gì cả, vừa nhai ngấu nghiến vừa nhìn ba và anh cười nói:

– Ngon quá.

– Từ từ ăn, coi chừng mắc ghẹn, con gái lớn rồi mà lúc nào cũng như trẻ con – Giáo sư Trình nhìn con gái trách yêu.

Còn Hiểu Huy thì dùng khăn lau dùng em gái phần trứng bị dính trên mép miệng. Hải Quỳnh nhe răng cười với anh trai rồi quay sang nhìn ba mình đáp:

– Con cái trong mắt ba mẹ lúc nào cũng là trẻ con cả, chẳng phải con lúc nào cũng là công chúa nhỏ của ba sao.

Giáo sư Trình nhìn cô con gái yêu lắc đầu. Vợ ông mất sớm, con gái phải mồ côi mẹ từ nhỏ nên bao nhiêu yêu thương ông đều đổ dồn lên các con, nhất là đứa con gái này, vì cô có gương mặt giống mẹ vô cùng. Nhìn vẻ mặt háo hức của con gái nhưng giáo sư Trình lại không được vui, ông muốn con gái vào làm ở nơi quen biết, sẽ không phải chịu cảnh vất vả của người mới vào nghề, nhưng con gái bướng bỉnh nhất định không chịu nghe theo sự sắp đặt của ông.

– Hay là đừng xin ở đây nữa mà vào làm ở chỗ bạn ba đi – Ông thử cố gắng khuyên nhủ con gái thêm lần nữa.

– Không đâu – Hải Quỳnh trả lời dứt khoát – Con muốn thử tự mình xin việc, con muốn thử tự lập bằng chính đôi tay và đôi chân của mình một lần, không thể cả đời sống trong sự che chở và đùm bọc của ba và anh Huy hoài được.

Nói rồi lại sợ ba mình cằn nhằn, Hải Quỳnh vội vã đứng dậy nuốt ực miếng bánh mì vẫn còn đang trong miệng rồi chạy đi:

– Em đi xúc miệng lại một cái, anh chuẩn bị chở em đi nha.

Hiểu Huy khẽ gật đầu cười với em gái, rồi liếc sang ba mình, từ lúc hải Quỳnh nói ra câu đó, giáo sư Trình đã buông rơi cái muỗng trên tay xuống thẫn thờ. Đợi em gái đi khuất, anh mới nhẹ nhàng trấn an cha.

– Không sao đâu ba, quá khứ đã qua lâu lắm rồi.

Giáo sư Trình khẽ vuốt mặt, vầng trán đã nhăn lại thành mấy nếp tự lúc nào. Làm sao ông có thể quên được cái quá khứ đó chứ, cái quá khứ tàn bạo suýt chút nữa làm ông mất đi đứa con gái yêu quý của mình, cũng vì câu nói đó. Ông đã rất hối hận tại sao lúc đó lại mềm lòng như thế, tại sao lại để con gái rời xa mình để rồi suýt chút nữa thì …

Ngay sau đó là cái ôm chầm từ phía sau của Hải Quỳnh, cô nũng nịu nói với ba mình:

– Con đi nha ba.

– Tạm biệt con gái, chúc con may mắn.

– Cám ơn ba – Hải Quỳnh quẩy tay tạm biệt rồi leo lên xe anh trai.

Nhìn tòa nhà sừng sững trước mặt, Hải Quỳnh không khỏi sợ hãi. Đây là nơi cô muốn khiêu chiến sau khi ra trường. Ai chẳng biết công ty LK là một công ty hàng đầu với lắm nhân tài hội tụ. Muốn vào trong đó phải qua vòng thẩm vấn cực kì gắt gao.

Chẳng hiểu tại sao cứ mỗi lần đi ngang qua đây thì trong lòng cô lại có một cảm giác xuyến xao đến lạ kì, một sự háo hức không có điểm dừng. Cứ như nó là mục tiêu chinh phục của cô vậy suốt trong quảng đời sinh viên vậy.

Cô đưa hai tay lên đấu với nhau như muốn tạo ra một ống nhòm hình vuông, nheo mắt nhìn về phía tòa nhà rồi sau đó chỉa hai ngón tay vào đó như là động tác bắn súng. Phằng…. Sau đó cô thích chí cười, rồi như chợt nhớ cô vội vàng nhìn xung quanh. Không có ai cả. Thở phù một cái, mừng quá, nếu không cô sẽ bị cho là con ngốc mất. Nhún vai một cái cô bước thẳng vào công ty này không chút do dự.

Cô không biết hành động của cô đã được thu vào tầm mắt của một người vẫn đang ngồi trong xe. Người đó ôm bụng cười, ban đầu là cười nhỏ, nhưng sau đó thì phá ra cười to.

– Cốc cốc …

Quốc Anh nín cười nhìn ra người vừa gõ cửa, gương mặt Tần Phong xuất hiện sau tấm kính bên tay lái phụ, Tần Phong nhìn Quốc Anh nét mặt tươi tỉnh nụ cười vẫn chưa tắt thì chau mày hỏi:

– Mình vừa đi có một lát thôi mà khi trở lại bộ dạng cậu ngái ngủ của cậu lại trở nên phấn khích như thế à. Có chuyện gì sao?

– Có chút chuyện vui – Quốc Anh vừa đáp vừa đón lấy ly cà phê nóng chứa trong ly nhựa trên tay Tần Phong, nhớ lại cảnh tượng ban nãy mà buồn cười.

– Lại tìm được em nào mới rồi à – Tần Phong giễu cợt.

– Hôm nay cậu làm gì? – Quốc Anh không thèm để ý tới sự trêu đùa của bạn quay sang hỏi.

– Thì đi gặp khách hàng – Tần Phong hờ hững đáp.

– Ờ…cậu đi đi – Quốc Anh thờ ơ đáp, tay nghịch cái điện thoại

– Là nữ đó – Tần Phong nhìn bạn một cái rồi nói rõ thêm.

– Ờ…

– Vẫn còn rất trẻ

– Ờ, chúc cậu may mắn – Quốc Anh vẫn thờ ơ đáp.

Thái độ của Quốc Anh làm Tần Phong thấy rất lạ, mọi lần đi gặp khách hàng là nữ giới thì mặc kệ tuổi tác là bao nhiêu cậu ta cũng giành đi cho được, sao hôm nay lại im lặng thất thường như vậy. Đang định hỏi xem bạn mình có vấn đề gì không thì cậu nghe bạn nói tiếp:

– Hôm nay mình đến trực tiếp tham gia buổi phỏng vấn nhân viên mới.

Hóa ra là như vậy, Tần Phong chợt hiểu ra. Hèn chi thái độ của Quốc Anh lại khác mọi hôm như vậy, là bởi vì phỏng vấn nhân viên mới sẽ có nhiều cơ hội gặp được những em trẻ đẹp để mà ve vãn. Mặc dù biết bạn mình rất chí công vô tư, không bai giờ đặt chuyện tư vào công việc nhưng Tần Phong vẫn quyết định nói:

– Mình sẽ tham gia buổi phóng vấn, còn cậu đi gặp khách hàng.

Nói xong cậu lái xe chạy đi vào bãi đỗ, mặc kệ Quốc Anh há hốc miệng kinh ngạc và hụt hẫng vì vuột mất cơ hội ngía người đẹp. Tần Phong không muốn trong công ty có sự ve vãn làm mất hình tượng công ty.

Khi Hải Quỳnh bước vào tràn đầy tự tin bao nhiêu thì khi đứng trước một dãy người chờ phỏng vấn, thì sự tự tin của cô nhanh chóng bị dập tắt.

– Được rồi mọi người hãy nộp hồ sơ ở đây rồi tìm chỗ ngồi chờ gọi tên – Một nữ nhân viên mặc đồng phục công sở màu xám nhẹ nhàng hướng dẫn họ với gương mặt không biểu cảm, giống như cô ấy đã quá quen với trường hợp này.

Cũng phải, LK là công ty lớn hàng năm có hàng trăm người xin được tuyển chọn vào. Cảnh tưởng này diễn ra liên tiếp có gì lạ đâu. Hít một hơi theo gót mấy người mới đến khác nộp đơn vào chiếc bàn trước mặt, cô nhanh mắt liếc nhìn tên trường của những người khác, nào là đại học Quốc Gia, nào là đại học Bách Khoa, cô lè lưỡi sợ hãi một cái rồi nhanh chóng tìm lấy ình một chỗ ngồi.

Vừa đặt mông ngồi xuống, Hải Quỳnh đã choáng voáng khi bên tai cô là những tiếng rì rầm. Những người mới đến đang lẩm nhẩm lại cách tự giới thiệu về mình và cách trả lời câu hỏi để phỏng vấn ra sao. Có người còn sử dụng tiếng anh và tiếng trung.

Hải Quỳnh nuốt nước miếng đánh ực một cái. Cô cũng khẽ nhắm mắt lại lẩm nhẩm cách tự giới thiệu. Dù đã được anh trai chỉ dạy cho cách tự giới thiệu về bản thân sao cho ấn tượng và đã tập đi rất nhiều lần nhưng trước áp lực này Hải Quỳnh cũng lo lắng bội phần. Tự nhiên cô thấy hối hận, không ngờ hành trình học hành đã gian nan và cực khổ như vậy. Hành trình đi tìm việc làm càng khiến người ta vất vả hơn. Bất giác cô thở dài.

Bây giờ mà rút lui về nhà thì ê mặt lắm. Về sau, sẽ bị ba ép vào làm chỗ của người quen, và nếu như đó lại là nơi không thể cho cô mở mang kiến thức và phát triển tài năng thì càng tệ hơn. Đành bấm bụng ngồi chờ đến lượt mình.

– Ăn cái này đi – Một anh chàng tốt bụng nào đó đưa cho cô một thanh sing gôm bạc hà kèm nụ cười dễ mến.

Vậy là mặc kệ, cô cầm lấy thanh sing gôm mở ra và cho vào miệng nhai nhóp nhép lấy lại sự bình tĩnh rồi mới ngẩng đầu lên định cám ơn anh chàng tốt bụng kia. Ai dè anh ta đã đi đâu mất rồi.

Cuối cùng tên cô cũng được gọi lên, trong khoảng thời gian dài dằng dặc đến buồn ngủ, nếu không bận nhai sing gôm nói không chừng cô đã ngủ gục mất tiêu rồi.

Hải Quỳnh dè dặt bước vào, tim đập thình thịch, hồi hộp đến nội tay cô vả cả mồ hôi, nhưng cô không dám chùi vào váy sợ để lại dấu vết sẽ mất điểm vầ tác phong ăn mặc trong mắt những người phỏng vấn. Dàn phỏng vấn gồm có 5 người. Ba người đàn ông trung niên, một người phụ nữ, và một chàng trai còn khá trẻ ngồi chính giữa đang cúi đầu xem xét tài liệu, trên bàn đặt một cái biểu đề chữ:” Tổng giám đốc”

Sax >0
– Cô hãy giới thiệu một chút về mình – Ông trung niên béo người lên tiếng nói trước.

Cô liền nói một tràng giới thiệu về lí lịch bản thân, ông trung niên béo khẽ gật đầu lật từng trang hồ sơ của cô xem. Sau đó là lần lượt những người kế tiếp, cũng may là anh trai cô đã dợt trước cho cô mấy câu hỏi này rồi nên cô trả lời tương đối trôi chảy. Cô nghĩ thầm về nhà phải cám ơn anh trai mới được.

– Tổng giám đốc, cậu có muốn hỏi điều gì không? – Người phụ nữ lên tiếng hỏi.

Nghe tiếng hỏi, Hải Quỳnh toát cả mồ hôi, nãy giờ họ toàn hỏi câu hỏi khó, mức độ càng lúc càng cao, bây giờ tới phiên tổng giám đốc ra tay, bảo đảm câu hỏi này cô sẽ bị chém thảm thương. Tim lại đập thình thịch, bụng lại quặng lên, Hải Quỳnh hồi hộp chờ đợi tổng giám đốc đưa ra câu hỏi.

Nãy giờ cô quan sát, tuy rằng chưa nhìn trực diện tổng giám đốc nhưng cô thấy anh ta có mái tóc đen bồng bềnh bóng mượt được chải chốt cẩn thận. Vầng trán cao, cái mũi dọc dừa, cô đoán anh ta cũng thuộc vào hạng khiến nhiều cô gái say mê. Quả nhiên là như vậy, sau câu hỏi, anh chàng tổng giám đốc ngẩng đầu nhìn về phía cô. Suýt chút nữa cô kêu lên ba chữ:” Đẹp trai quá”. Cũng may cô kìm lại được.

Anh chàng tổng giám đốc vừa nhìn thấy cô thì giật mình đứng bật dậy, đống tài liệu nãy giờ anh ta xem rơi lã tả xuống đất khiến cho những người khác ngạc nhiên không kém gì Hải Quỳnh. Anh ta nhìn cô chăm chăm đến nỗi khiến cô đỏ cả mặt phải cúi đầu xuống giấu đi. Lát sau cô nghe tiếng:

– Xin lỗi! Tôi ra ngoài một chút.

Nói rồi anh ta bỏ đi một nước, làm cô và bốn vị còn lại ngơ ngác nhìn nhau tự hỏi:” Như vậy là sao”.