Chương 2

Trở về vào kỳ nghỉ, Giản Dao thường sống một mình ở ngôi nhà trong khu tập thể cảnh sát. Đó là ngôi nhà cũ của gia đình cô lúc bố cô còn sống. Sau khi mẹ cô tái giá, ngôi nhà này bị bỏ không.

Trời chạng vạng, nhiều căn hộ trong khu tập thể đã sáng đèn, mùi thơm của thức ăn lan tỏa khắp không gian. Khá nhiều ô cửa sổ trên tòa nhà văn phòng của cục cảnh sát cách đó không xa sáng trưng, cảnh sát vẫn đang bận rộn làm việc.

Giản Dao mở cửa nhà, liền thấy em gái Giản Huyên đang nằm trên sofa xem tivi, miệng gặm dở quả táo. Nhìn thấy chị gái, Giản Huyên làu bàu: “Sao bây giờ chị mới về? Em đợi chị lâu rồi.”

Giản Dao ném túi xách vào người em gái, ngồi xuống cạnh cô: “Chị đi phỏng vấn thử việc, vừa xong. Chiều nay em cũng mới về đến nhà phải không? Chị còn tưởng em ở bên đó ngủ một lúc.”

“Bên đó” mà Giản Dao nhắc tới là căn hộ tập thể của bố dượng. Thực tế, phần lớn thời gian từ lúc còn nhỏ cho đến khi trưởng thành, hai chị em cô đều sống trong ngôi nhà đó. Quan hệ giữa hai chị em và bố dượng cũng rất tốt đẹp. Chỉ là căn hộ không rộng lắm nên sau khi trưởng thành, Giản Dao dọn về bên này. Nhiều lúc, Giản Huyên chạy đi chạy lại giữa hai nơi, nhưng vào những dịp lễ tết, cả gia đình lại sum vầy.

Giản Huyên đang học đại học năm thứ nhất ở tỉnh ngoài. Cô cũng vừa ngồi mười mấy tiếng đồng hồ trên ghế cứng tàu hỏa để về quê nghỉ đông nên người lờ đờ, mệt mỏi. Nhưng nghe chị gái nhắc tới việc “phỏng vấn”, cô lập tức có tinh thần, ngồi bật dậy, hỏi: “Em nghe mẹ nói chị tới “nơi đó” thử việc?”

Giản Dao mỉm cười. “Ừ, chị tới “nơi đó”.” Cô kể vắn tắt quá trình kiểm tra khả năng. Do yêu cầu bảo mật nên cô không nhắc tới nội dung tài liệu dịch thuật.

Ai ngờ thần sắc Giản Huyên bỗng trở nên khó đoán. “Vì vậy… chị chưa gặp vị Bạc tiên sinh đó?”

“Chưa.” Giản Dao nhìn em gái. “Sao thế?”

“Hừm…” Giản Huyên đột nhiên vỗ vai chị gái, nói bằng giọng điệu vô cùng nặng nề: “Chị, chị phải chuẩn bị tâm lý. Hình như em đã gặp người đàn ông đó, trông anh ta rất đáng sợ.”

Giản Dao ngẩn người. Theo phản xạ, trong đầu cô hiện lên bóng lưng thẳng tắp của người đàn ông bên ô cửa sổ tầng hai của ngôi biệt thự.

Trông anh ta rất đáng sợ?

Giản Huyên lập tức kể lại ngọn nguồn câu chuyện. Hóa ra Tết Thanh minh năm ngoái, cô về qua nhà. Một lần cùng người bạn tới chỗ khe núi câu cá, tình cờ đi ngang qua ngôi biệt thự đó, cô nhìn thấy một người đàn ông đứng trên tầng hai. Lúc bấy giờ Giản Dao vẫn đang ở thành phố B nên không biết vụ này.

Đã gần 1 năm trôi qua, mặc dù không để ý kỹ nhưng bóng dáng người đàn ông đó vẫn hiện rõ trong ký ức của Giản Huyên. Cô hơi rùng mình. “Anh ta gầy đến mức chỉ còn da bọc xương, hai mắt hõm sâu, da nhăn nheo, trông giống đầu lâu… không, giống yêu quái thì đúng hơn. Sau đó có lần, bạn em nói hình như gặp anh ta ở ngoài phố. Anh ta đeo khẩu trang nên không nhìn rõ mặt. Có lẽ anh ta cũng sợ bộ dạng của mình dọa người xung quanh.”

Nghe xong, Giản Dao trầm mặc hồi lâu. Giản Huyên vẫn hăng hái nói tiếp: “Tóm lại, đây là kiến nghị xuất phát từ lương tâm, nếu người đó chính là Bạc tiên sinh, sau này gặp, chị nhớ đừng nhìn mặt anh ta.”

Giản Dao phì cười. “Nghĩ nhiều cũng vô dụng. Đến đâu hay đến đó, anh ta chẳng dọa nổi chị.”