Chương 2.2

Hôn sự, cứ xác định như vậy rồi tiến hành, mặc dù là đính hôn nhưng cũng không thể qua loa.

Gia tộc Blair ở Los Angeles là phú hào nổi tiếng cho nên tất cả đã được chuẩn bị thỏa đáng, Thẩm Kiều không phải quan tâm đến bất kỳ cái gì cả, chỉ cần lật qua lật lại quyển tạp chí là có thể lựa chọn được.

“Chị, chị thực sự muốn gả cho cái tên kia?” giọng miễn cưỡng của một người đàn ông trẻ truyền đến từ đầu kia điện thoại là, thanh âm rất trầm, độc đáo.

“Thẩm Luật, em mà nói nữa là chị không khách khí đâu đấy, chị thật sự tức giận đó.” Cô với tay lấy quả táo được rửa sạch ở trên bàn, lật qua lật lại quyển tạp chí để trên đùi.

Gần hai mươi năm đi học, rốt cuộc cũng ra trường, học bên thiết kế nội thất nhưng tính cô không thích bị ràng buộc nên đến làm việc ở phòng thiết kế hay là ở công ty lớn đều không phù hợp với cô. Nếu có thể cô muốn tự mình tìm khách hàng và quản lý nó, như vậy là tự do, những gì học được có thể dùng được. Mặc dù ở trường cô có nhiều tác phẩm đoạt giải, là sinh viên đắc ý nhất của các vị giáo sư nhưng đây là Đài Loan, không phải nước Mỹ, cô cơ bản là chưa có danh tiếng, dù là thầy giáo đề cử nhưng tác dụng cũng không lớn lắm.

Nhưng mà ưu điểm nhất lớn nhất của Thẩm Kiều chính là lạc quan, vạn sự khởi đầu nan, cô cũng không nghĩ mới ban đầu sẽ có vô số dự án sẽ đến, vẫn nên từ từ là hơn.

Điện thoại đầu kia trầm giọng oán giận, “Em không thích hắn.”

“Làm ơn, em căn bản ai cũng không thích đúng không?” Thẩm Luật là con cừu đen trong Thẩm gia, Thẩm gia gia phong nề nếp nghiêm cẩn, dùng lối giáo dục quân sự để dạy dỗ con cháu, trừ cô bị đưa ra nước ngoài từ trước, Thẩm Luật ở nhà lại phản nghịch làm cho mặt mày của ba luôn cau lại.

Cả đời ba sinh hoạt trong quân đội, hiện tại vẫn ở trong quân đội làm công tác quản lý, tư tưởng quân nhân của ông vô cùng nặng, đối với con gái thì không sao nhưng đối với con trai thì vô cùng hà khắc. Trong nhà, làm việc và nghỉ ngươi đều theo quy luật khiến cho người bình thường nhìn vào mà sợ hãi, mấy giờ ăn cơm, mấy giờ ngủ, không tính qua loa. Cả đời ông nghiêm chỉnh vô cùng vậy mà sinh được hai đứa con đều cá tính vô cùng, con gái thì cuồng dã không kiềm chế được, con trai thì lười nhác, tùy ý.

Thẩm Nhược Định nhất định bắt Thẩm Luật bỏ luật sư về làm cảnh sát, dù thế nào thì công việc cũng phải tràn ngập chính khí. Ai biết được tên Thẩm Luật kia, sau khi tốt nghiệp đứng đầu liền bỏ qua những lời mời của những luật sư nổi tiếng mà chạy đến Đài Bắc mở văn phòng thám tử, ngày ngày đi bắt kẻ thông dâm, tìm mèo chó, vô cùng đắc ý.

Mà hành động này hoành chính là chống lại quyền uy gia trưởng khổng lồ của Thẩm Nhược Định, khiến ông dưới cơn nóng giận, thiếu chút nữa đoạn tuyệt quan hệ với Thẩm Luật. Từ sau đó, Thẩm Luật không dám về nhà ở miền Nam.

Đến bây giờ, chị gái muốn đính hôn, ngay cả mặt mũi hắn còn còn không dám lộ ra.

“Ai bảo, em thích anh Trình thật sự.” Giọng trầm đặc thù, mang theo một tia ý hàm súc.

Cô cẩn thận thưởng thức bức hình chụp phong cách nội thất kiểu Châu u, cô rất thích loại mang hơi thở ngọt ngào này. Nhìn đồ án điêu khắc tỷ mỷ tinh tế, thật sự chú trọng chi tiết nha.

“Thẩm Luật, em không phản nghịch đến mức biến thành gay chứ?” Cười hì hì, “Cho dù anh Trình nam tử khí khái mười phần, chị nghĩ anh ấy cũng không có ham muốn này.”