Chương 2

Đã mấy ngày liền Mộc Khải Đài như người mất hồn, cả ngày chàng cứ tha thẩn trong hoa viên của Vương phủ. Đến giờ luyện võ chàng chỉ tập luyện qua loa rồi nghỉ. Giờ học chữ, thi phú chàng ngồi hàng giờ bên án thơ viết vẽ nguệch ngoạc những chữ gì đó rồi lại xé giấy, dẹp bút qua một bên nói với mấy thầy dạy là không có cao hứng thi phú. Nghe gia nhân bẩm báo lại sự việc Lục Vương phi rất lo lắng, bà vội vàng ra hoa viên tìm Mộc Khải Đài hỏi cho ra lẽ. Đang mải ngắm hòn giả sơn, Mộc Khải Đài không hay biết Lục Vương phi đã đến gần, khi nghe hỏi chàng mới giật mình quỳ xuống thi lễ. Lục Vương phi dịu dàng nhìn con:

– Khải Đài, lúc này con có khỏe không?

– Bẩm mẫu thân, hài nhi vẫn học tập đều đặn đấy ạ!

– Con đừng dấu ta! Con có tâm sự buồn chẳng lẽ ta vui được sao? Mau nói ẹ nghe, chuyện có khó khăn đến đâu mẹ cũng nhất định làm cho con được vui!

Mộc Khải Đài ngập ngừng mặt đỏ bừng khi nghĩ đến người con gái Hán tên Dương Tú Ngọc mà chàng đã gặp ở Phụng Tiên tự hôm Tết Nguyên tiêu. Chàng ấp úng nhìn mẫu thân:

– Hài nhi không có tâm sự buồn nào cả! Hài nhi thật đáng tội khi để mẫu thân phải lo lắng bận tâm!

– Con không muốn nói với ta cũng được, nhưng nhớ phải học tập chuyên cần, đừng để Lý ân sư và Hồng võ sư phiền lòng. Cha con biết được người sẽ giận lắm đấy!

– Hài nhi hiểu rồi. Xin mẫu thân hãy an tâm!

Lục Vương phi và mấy nàng hầu quay trở lại Vương phủ, bà cho đòi tên quản nô hầu cận thân tín của Mộc Khải Đài đến nghe lệnh truyền. Hắn ta sợ hãi quì phục trước đại sảnh”

– Bẩm Vương phi, nô tài xin nghe lệnh!

Lục Vương phi khe khẽ phẩy chiếc quạt trầm hương:

– Người theo hầu Vương tử đã lâu có biết cớ sao mấy ngày nay Vương tử âu sầu vì chuyện gì không?

Tên quản nô ấp úng:

– Bẩm Vương phi, nô tài…không biết…không biết thật ạ!

Lục Vương phi nghiêm giọng:

– Đồ vô dụng! Người thật không biết cớ sao Vương tử u buồn ư? Vậy còn dùng ngươi làm gì nữa!

Tên quản nô sợ hãi quỳ mọp sát đất giọng sợ hãi:

– Nô tài có tội! Nô tài có tội! Xin Vương phi rủ lòng thương, nô tài lúc nào cũng trung thành với Vương gia và Vương phi.

– Trung thành ư! Vậy ngươi phải kể thật xem Vương tử đã gặp chuyện gì đến nỗi suốt ngày thơ thẩn trong hoa viên, lơ là với việc đèn sách, kiếm cung.

Tên quản nô khẽ lẩm bẩm: “Không lẽ…vì người con gái áo hồng hôm nào…” Lục Vương phi chăm chú nhìn tên quản nô:

– Ngươi lẩm bẩm cái gì thế?

Tên quản nô vội vàng cúi đầu, hắn bẩm báo rành mạch chuyện Mộc Khải Đài và Sát Hợp Kim rời Vương phủ đi chơi hôm Tết Nguyên tiêu và việc cứu nạn cho người con gái áo hồng ở Dương gia trang và các gia nhân. Nghe xong, Lục Vương phi khẽ gật gù, bà khoát tay ra lệnh:

– Cho người lui, hãy để ý hầu hạ Vương tử chu đáo, có gì mới lạ phải bẩm báo ngay cho ta biết!

° ° °

Đêm đã khuya mà Dương Tú Ngọc vẫn không sao ngủ được. Trằn trọc một hồi lâu, nàng bước ra khỏi giường đến tựa bên song cửa sổ. Ngoài sân ánh sáng trăng 20 tỏa sáng dìu dịu xuống hoa viên. Dương Tú Ngọc khẽ thở dài. Mấy ngày qua nàng luôn cảm thấy lòng bồn chồn, bứt rứt. Hình ảnh khôi ngô, tuấn tú của người con trai Mãn Châu luôn hiển hiện trong tâm trí nàng. Cứ mỗi lúc nhớ lại lần gặp gỡ ấy đôi gò má Tú Ngọc lại đỏ bừng lên, nhất là khi hai người nhìn nhau. Ánh mắt say đắm, nồng nàn chứa chan tình cảm của người con trai Mãn Châu như đốt cháy lòng nàng, làm nàng ngây ngất và không thể nào quên được. Nhiều lần nàng ngồi im lặng hàng giờ trong phòng hồi tưởng lại từng giây, từng phút của lần gặp gỡ ấy rồi thầm cầu mong trời Phật sắp đặt cho nàng gặp chàng. Tú Ngọc khẽ lẩm bẩm đọc tên Mộc Khải Đài…Mộc Khải Đài…Bỗng nghe có tiếng chân người bước vào phòng, nàng quay lại và khẽ kêu lên: