Chương 2

Tôi là An Thanh Đằng, một người giúp việc không hề nổi bật trong nhà họ Hạ, một loại người thấp hèn đến mức không thể thấp hèn hơn.

Tôi và Hạ Thất Lăng từ nhỏ cùng lớn lên. Nhưng, đứng sau lưng anh ta, tôi mãi mãi vẫn chỉ hèn mọn như vậy. Mỗi khi ở bên cạnh Hạ Thất Lăng, tôi chỉ chú ý đến việc đi theo anh ta, bởi vì anh ta rất cao, nếu không chú ý sẽ mất dấu ngay tắp lự.

Nói cho bạn biết một bí mật nhé, một bí mật chẳng phải là bí mật: Hạ Thất Lăng có mái tóc màu bạc, long mày cũng màu bạc, không hề nhuộm, mà là bẩm sinh. Bởi vì anh ta chính là sự kết tinh của tà ác và nhân đạo. Mặc dù những chuyện này không mấy rõ rang nhưng tôi cũng biết được ít nhiều.

Vì vậy, tôi thường nhìn thấy thím Lan quản gia nhà họ Hạ nhìn theo bóng của Hạ Thất Lăng lẩm bẩm: “cũng mãy là thiếu gia vẫn khỏe mạnh.”

Hạ Thất Lăng đứng từ trên cao nhìn xuống, chẳng khác gì một hoàng tử của thế giới phép thuật vừa bước nhầm vào thế giới trần tục, mặc dù vậy, trên người anh ta vẫn tỏa ra một sự kiêu ngạo ngất trời, khiến cho người khác pải cung kính ngước nhìn, mãi mãi không bao giờ thay đổi.

Cũng giống như tôi vậy.

“Thanh Đằng, mau thay áo cho thiếu gia!”, saukhi ăn sáng xong, thím Lan Liền gọi tôi.

“Vâng”, tôi mang bộ đồng phục rất đẹp của trường Yên Đằng đến bên cạnh Hạ Thất Lăng. Anh ta dang rộng hai cánh tay và vẫn ngồi im trên ghế, mặc cho chúng tôi thay áo giúp anh ta. Tất cả những điều này anh ta đều đã quen rồi, tất cả những điều này chúng tôi cũng đã làm quen tay lắm rồi.

Hạ Thất Lăng, một quý tộc cao quý như vậy, đâu dễ để cho người thường khinh thường nhờn?

Tôi cẩn thận đóng những khuy áo lại cho anh ta, bẻ cổ áo ra ngay ngắn, kéo thẳng vạt áo xuống, đeo ba chiếc khuyên bằng đá vào tai trái và buộc chặt dây giày cho Hạ thất Lăng.

Biến hành vi mặc quần áo đơn giản thành một trật tự công việc nặng nhọc là đặc quyền của những người có tiền, còn đối với những người nghèo như chúng tôi, chỉ cần qua loa là đã hài lòng lắm rồi.

“Bối Nhi, mau chào tạm biệt anh Lăng và chị Đằng đi nào!”, thím Lan bế Bối Nhi đang ngồi ăn bên bàn ăn lên, mỉm cười nói.

“Vâng, tạm biệt anh Lăng, tạm biệt chị Đằng”, Bối Nhi vừa liếm sữa bò quanh miệng vừa bi bô.

“Ừ, Bối Nhi ở nhà ngoan nhé!”, vừa nói dứt lời, Hạ Thất Lăng liền chìa mặt về phía Bối Nhi, cô bé ngoan ngoãn đặt lên mặt Hạ Thất Lăng một nụ hôn tạm biệt.

Trong con mắt của anh ta, tất cả mọi người đều là những sinh vật cấp thấp, duy chỉ có anh ta là cao quý nhất. Còn Bối Nhi chính là một vật cưng duy nhất được anh ta yêu thương. Ngoài ra, tất cả chí là những đồ vật thừa thãi trên đời.

“Thơm cả chị Đằng nữa cơ!”, thơm lên má Hạ Thất Lăng xong, Bối Nhi đột nhiên chớp đôi mắt to, trông thật đáng yêu nhìn về phía tôi.

Điều này khiến cho tôi cảm thấy bối rối. Bạn biết đấy, nhiệm vụ của tôi chỉ là theo sau Hạ Thất Lăng, không buồn bã cũng chẳng phản kháng, lặng lẽ sống hết cuộc đời thấp hèn của mình. Tiếp nhận sự yêu mến của một thiên kim tiểu thư nhu Bối Nhi không thuộc về phạm trù chức trách của tôi.

Mặc dù con bé chính là vật cưng mà chính tay tôi đã tạo ra cho Hạ Thất Lăng, một vật cưng duy nhất.

Trước sự mong đợi này, tôi chỉ có thể khiến cho con bé thất vọng mà thôi. Thậm chí, ngay cả một nụ cười, tôi cũng không thể dành cho con bé được.