Chương 2

Bảo Bảo cười lạnh.

“Khó trách có thời gian rảnh chơi trò truy tìm kho báu.”

Cô xem thường nhất người như thế.

“Ha hả a, ai u ~~”

Tử Nhu đụng một cái khuỷu tay Bảo Bảo, cố gắng hóa giải sự lúng túng.

“Đàm tiên sinh giúp công việc ở nhà hàng của gia đinh, làm sao có thể nói là chơi bời lêu lổng?”

Chợt nhìn Hạ Thụ nói:

“Anh chắc rất vất vả giúp bác gái phải không? Thật hiếu thuận a!”

Anh cười nói:

“Hiểu lầm, thật xấu hổ. Tôi từ trước không có nhúng tay chuyện của nhà hàng, kinh doanh nhà hàng là hứng thú của mẹ tôi, tôi chỉ phụ trách sống phóng túng, dù sao cũng không thiếu tiền, không cần phải đi làm.”

Chỉ là đảm nhiệm cố vấn cho công ty chế khóa chuyên nghiệp, thù lao kiếm được cũng đủ chi tiêu hàng ngày.

“Thân là một người đàn ông, hết ăn lại nằm, không cảm thấy mất thể diện?”

Bảo Bảo vẻ mặt khinh thường.

“Ha hả ha hả…”

Bảo Bảo vừa mở miệng đã không nhân nhượng, Đinh Tử Nhu nghe xong đổ mồ hôi lạnh.

“Lão Đại, đừng như vậy.”

Đàm Hạ Thụ phong độ thực quá tốt, Bảo Bảo xúc phạm anh, anh chẳng những không tức giận, vẻ mặt còn mang nụ cười, dường như rất hưởng thụ.

“Xem ra ấn tượng tôi để lại với em thực rất kém cỏi.”

Anh hỏi Bảo Bảo.

Vừa lúc món ăn bưng lên, Bảo Bảo giũ khăn ăn.

“Đúng.”

Cô không chút che dấu sự chán ghét đối với anh. Đó là đương nhiên, nam nhân nên có bản lĩnh, giống như vậy ăn trong nhà, dùng trong nhà, thật đáng xấu hổ.

“Nguy rồi, tôi còn muốn theo đuổi em.”

Anh ha hả cười nói.

“Nga? Anh có bảo hiểm không?”

“Có ý gì?”

Đinh Tử Nhu phốc xích cười.

“Muốn làm bạn trai của Bảo Bảo, phỉa đánh thắng được cô ấy.”

Bảo Bảo cũng cười.

“Đúng a.”

“Tại sao?”

Hạ Thụ tò mò.

Bảo Bảo nói:

“Tôi chỉ để ý đến người đàn ông nào có thể đánh thắng được tôi.”

Đinh Tử Nhu xen mồm:

“Thần tượng của cô ấy là Lý Tiểu Long, người đàn ông kính nể nhất là Hoàng Phi Hùng, thích xem nhất Trung Hoa anh hùng.”

“Nga?!”

Đàm Hạ Thụ cười nói:

“Thì ra là như vậy. Nhưng nhà em mở võ quán, nghe nói em lại là cô gái ba năm liền vô địch không thủ đạo, muốn đánh thắng em rất khó khăn.”

“Đúng vậy a, cho nên cô ấy đến bây giờ cũng chưa từng quen bạn trai —— a!”

Ô… Đinh Tử Nhu lại bị đạp.

Hạ Thụ lại hỏi:

“Không cô đơn sao?”

“Một mình có rất nhiều niềm vui a ——”

Bảo Bảo nghiêng mắt nhìn Đinh Tử Nhu một cái, cố ý nói cho cô nghe:

“Ta thà thiếu còn hơn lầm.”

Đinh Tử Nhu dùng sức đảo rau xà lách salad, làm bộ nghe không ra ý tứ trong lời nói của Bảo Bảo.

“Vậy cũng tốt!”

Hạ Thụ hít sâu một cái, xoa bóp cổ.

Bảo Bảo hỏi:

“Cái gì tốt?”

Hạ Thụ nâng chén hướng Bảo Bảo nói:

“Dùng cơm xong, chúng ta đi đánh đi.”

Nói xong, làm làm một ngụm rượu khai vị.

“A?”

Đinh Tử Nhu khốn hoặc.

“Có ý gì?”

Bảo Bảo nghe không hiểu.

“Tôi nói, chờ chúng ta cơm nước xong, đánh thật tốt một trận.”

Hạ Thụ nhìn thẳng cô, cười đến quỷ dị.

“Thật đánh?”

Bảo Bảo nhướng lên một bên lông mày. Anh là đang hạ chiến thư sao?

“Thật đánh.”

Hạ Thụ nói rất kiên định.

Bảo Bảo ánh mắt sáng lên, rốt cục triển lộ nụ cười. Dầy! Đầu hắn lú lẫn rồi? Da hắn ngứa ngáy sao? Cùng cô đánh? Rất tốt, hắn chết chắc!

(Clair: ừm… ừm… Người trưởng thành mới có thể xem cái này… *Hắc hắc* cười gian)

Hai tên tiểu quỷ ủ rũ đi.

Hừ, nhỏ như vậy cũng đòi xem phim SEX, xem qua nếu là quá hưng phấn rồi làm thế nào?! (Clair: Ai biết là làm thế nào ) Bảo Bảo giơ lên túi giấy, băng qua đường đến PUB đối diện.