Chương 2 – Anh trai cách vách là người móc than

Tần Tri làm việc ở một công ty IT. Về công việc ủa dân IT, vì họ thường làm việc vào ban đêm, dân tình thường gọi nhân sĩ IT là “bọn gấu trúc” hay “đám thợ mỏ điện tử”.

Tám năm trước, Tần Tri mới là một sinh viên vừa tốt nghiệp một chuyên ngành về máy tính, sau khi tìm được công việc đầu tiên, anh vui mừng gọi điện thoại cho bà nội, đùa cợt.

“Bà nội, từ nay về sau con sẽ là một gã thợ mỏ IT quang vinh.”

Tần bà nội sao biết thợ mỏ điện tử và công nhân khai thác than chính hiệu khác nhau chỗ nào, mỗi khi nói chuyện công việc của cháu trai với người ta, đều giải thích đơn giản: “Tần Tri nhà tôi tốt nghiệp đại học, được phân đến mỏ than đá làm nhân viên kỹ thuật.”

Tâm ý bà nội là muốn cho Tần Tri vài phần mặt mũi, bà cũng biết công việc của anh như vậy thì không phải cao sang gì, nhưng ít nhất làm ở mỏ than lương bổng không tệ. Bởi vì, Tần Tri hàng tháng gửi tiền về không ít.

“Làm nhân viên kỹ thuật cũng là lấy than, nói toạc cho rồi, chính là thợ móc than trong mỏ……” Đây là lời của Quan mẹ với công việc của cháu trai hàng xóm dưới nhà, đương nhiên, không hề che giấu sự khinh thường.

Nhà họ Quan ở lầu 4. Quan Thục Di vốn sẵn tính lười, cho nên, chỉ cần là một tầng lầu, nếu có thể thì nàng lập tức giản đơn việc đi lên đi xuống theo đúng chính sách tiết kiệm sức lực là trên hết. Quầy hoa quả tạp hoá của Tần nãi nãi ở lầu một. Bình thường Quan Thục Di lười leo lầu, nàng chỉ việc gửi đồ ở nhà Tần nãi nãi. Hơn nữa, nàng thích ăn táo mới, quả táo phải ngon mắt, nhất là phải vừa chín tới.

Ăn táo mỗi ngày thành nghiện, đã đạt đến cảnh giới chai mặt ghi sổ nợ.

“Tôi biết anh, Tần Tri, đào than đá.” Đây là ấn tượng đầu tiên Quan Thục Di tặng cho Tần Tri : Quá tùy tiện, nói không suy nghĩ, dáng dấp bình thường. Tố chất…… Cũng bình thường.

Tần Tri từng bước lê tới, vuốt ve mấy quả táo, thỉnh thoảng lại lấy ra một trái đưa lên mũi hít.

Quan Thục Di lần đầu tiên nhìn thấy cách chọn táo như vậy, nàng tò mò nhìn cái giò bó thạch cao của « què ca ca ». Trong lòng thầm đánh giá: Quả là đáng tiếc, chắc là cả năm làm việc ở đáy mỏ than không thấy mặt trời, da mặt trắng trẻo, hao hao chúa cứu thế. Bề ngoài thật sự đẹp trai khó cưỡng, mái tóc đen ngắn, thẳng, rất mềm mại, lông mi dài cong, mắt không lớn nhưng rất đẹp, còn…… Miệng…… hơi nhỏ, môi hơi bạc. Mẹ nàng nói, đàn ông miệng bạc không phải người chung tình.

Phì! Tự phỉ nhổ chính mình, miệng anh ta với nàng có quan hệ quái gì.

Người này cầm quả táo ngửi cái gì vậy? Cứ như vậy mà chọn táo sao? Có tin được không hả trời ? Quan Thục Di thấy người này…… Ừ, hơi biến thái.

Trên thế giới này có trăm ngàn thứ nghề, kỹ sư hóa chất, dược sĩ, kỹ sư sinh vật học, công an, kỹ sư địa chất, bác sỹ y khoa; Nghề làm vườn, bảo vệ thực vật, trà học, lâm học, lâm viên, thiết kế thời trang, nông nghiệp tài nguyên, thuỷ sản học, hải dương ngư nghiệp học, vân vân mây mây ……

Nói về nghề nghiệp, đợi chút, Tần Tri cũng không phải giỏi giang, anh là một người có bệnh, nói rõ hơn, người này bị bệnh mù màu, hơn nữa mù màu rất nghiêm trọng.

Bởi vì anh mắc bệnh mù màu, nên từ nhỏ đã hơi khác người. Anh không nhận biết được màu sắc, cũng chẳng bao giờ cảm thấy vui vẻ, điều này hơi bất thường. Trước năm sáu tuổi, Tần Tri không được gọi là Tần Tri, còn gọi là gì anh đã quên. Nhưng anh nhớ rõ mình thích trốn ở một góc phòng chơi một mình, tính tình cũng rất cáu bẳn, rất nhát gan…… Những khi có người tiếp cận, anh phản ứng rất dữ dội, thường là cắn luôn người đó.