Chương 2 – Bắt đầu lại từ đầu

Trái tim Hứa Trác Nghiên khẽ run rẩy khi máy bay từ từ hạ cánh xuống Thâm Quyến. Cuối cùng cô lại đến cái thành phố vừa quen thuộc vừa xa lạ này. Đây là lần thứ ba cô đến Thâm Quyến, tính chất hoàn toàn khác so với những lần công tác hay du lịch trước đây. Lần này cô đến để làm việc, mặc dù Liêu Vĩnh Hồng không nói rõ nhất định phải làm việc trong bao lâu, nhưng ít nhất cũng là một năm.

Tháng Một ở Thâm Quyến, không khí có hơi u ám và ẩm ướt, Hứa Trác Nghiên tin rằng kinh nghiệm nửa năm tham gia lễ rửa tội với chị họ trên cao nguyên Thanh Tạng sẽ khiến cho khả năng thích nghi của mình cao hơn, chắc sẽ nhanh chóng thích nghi với môi trường mới thôi. Tâm trạng vẫn nặng nề. Trước đây mỗi lần đi công tác hay du lịch đều cảm thấy vô cùng háo hức, nhưng lần này thì khác, trong lòng cô cứ có chút do dự, không biết là nên hay không nên đến đây nữa? Tương lai mờ mịt, tâm hồn tê dại. Cô không biết mình đến đây làm việc là vì nể lời mời của bạn hay đến đây để trốn tránh, nhưng có một điều có thể chắc chắn, đó là: cái gì cũng có thể trốn tránh được, chỉ có trái tim là không thể trốn tránh.

Sau khi tốt nghiệp đại học, Hứa Trác Nghiên tham gia vào hoạt động công ích hỗ trợ giáo dục “Hoa bươm bướm Thanh Hải” của chị họ. Chị họ rất bận, mỗi năm phải mất đến nửa năm đi khắp các tỉnh thành trong nước để làm chủ trì các cuộc bán đấu giá ít ỏi trong nước, nửa năm còn lại sẽ mang số tiền mà mình vất vả kiếm được đến những khu vực nghèo khổ trong cả nước để thăm nom và phát học bổng cho học sinh nghèo.

Chị họ là một phụ nữ thời đại mang màu sắc “truyền kỳ”, Hứa Trác Nghiên từng một thời mù quáng sùng bái chị. Cho đến một ngày, chị họ lấy chồng, chồng chị chính là người đàn ông mà chị đã trốn tránh suốt sáu năm mà không trốn tránh được. Chị họ sau khi bước chân vào gia đình giàu sang, không cam tâm làm người phụ nữ đứng sau lưng người đàn ông thành đạt, mà một mực biến một người đàn ông có tài sản lên đến hàng trăm triệu nhân dân tệ trở thành người đàn ông của gia đình, còn chị thì vẫn y như thời son rỗi, làm tất cả những việc mà mình thích. Hai năm trước, chị đã sắp xếp cho Hứa Trác Nghiên vào làm ở công ty đá quý của Phan Hạo Nho. Làm việc ở đó hai năm, có lẽ Hứa Trác Nghiên đã học được rất nhiều, cũng dần dần hiểu được thế nào là yêu, chỉ có điều cô đã yêu một người mà cô không nên yêu. Cô đã yêu chồng của chị họ, Phan Hạo Nho.

Vì vậy, cô mạnh dạn tỏ tình và nhận được lời từ chối đúng như dự đoán. Sau đó, cô quyết định ra đi.

Cuối cùng thì máy bay cũng dừng lại, cửa khoang máy bay bắt đầu mở ra, Hứa Trác Nghiên lại một lần nữa tự cổ vũ mình, rời khỏi mảnh đất Bắc Kinh thân thuộc, không còn cái gọi là “thiên thời địa lợi”, rời khỏi ánh hào quang của chị họ Hứa Trác Nhiên, có thể bản thân mình cũng sẽ rất xuất sắc.

Dù gì cũng đến đây rồi, phải dốc sức làm việc thôi.

Nghĩ vậy, cô liền khẽ mỉm cười, sải bước ra ngoài cửa sân bay.

Ra khỏi cửa, cô liền nhìn thấy Liêu Vĩnh Hồng đã đến đón mình.

“Giám đốc Liêu, tại sao lại quyết định chọn Thâm Quyến là nơi lần đầu tiên ra mắt “Thủy Dạng”?”. Hứa Trác Nghiên cứ nghĩ rằng, Bắc Kinh và Thượng Hải mới là miền đất hứa cho việc ra mắt một nhãn hiệu mỹ phẩm mới.