Chương 2 – Chúng ta dừng ở đây đi

Lâm Cẩm Sắt quẹo xe vào bãi đỗ xe ở công ty, khi đi ra, liếc mắt một cái cô đã nhìn đến Đường Lưu Nhan đang nghiêng người dựa vào xe mình, như cười mà như không nhìn cô. Mái tóc hắn bị ánh chiều tà chiếu vàng óng ánh, động tác tùy ý như vậy, tự nhiên lại làm cho người ta hít thở không thông.

Đường Lưu Nhan là người đàn ông Lâm Cẩm Sắt coi là tốt nhất cho đến bây giờ.

Cho dù là rất nhiều năm về sau, cô vẫn như cũ có thể tiên minh nhớ lại bộ dáng hôm nay hắn mỉm cười đi tới phía cô. Ánh mắt tối nhưng lại giống như kim cương, sáng loá mắt như viên ngọc, đôi môi mỏng manh mỉm cười tạo nên độ cong, một cái chớp mắt lưu quang tràn đầy kia như những bông hoa nở rộ lưu vào nơi sâu nhất trong trí nhớ của cô.

Nhưng Đường Lưu Nhan cũng là người đàn ông vô tình nhất trong cuộc đời Lâm Cẩm Sắt.

Hắn yêu sạch sẽ … hoặc là nói hắn cực ghét bẩn thỉu, này từ thói quen ở trên giường cùng không gian nhà vệ sinh của hắn thì có thể thấy được.

Triền miên qua đi, đầu tiên hắn sẽ đứng dậy xuống giường vào phòng tắm rửa, thay dục bào (*áo choàng sau khi tắm), sau đó đi ra, ôm bạn gái vẫn mệt mỏi hư nhuyễn trên giường vào phòng tắm, đẩy vào bồn tắm lớn, mở vòi hoa sen ra. Lập tức hắn sẽ đứng rất xa, bởi vì vòi hoa sen bắn tung tóe bọt nước ra sẽ làm ướt dục bào của hắn.

Tất nhiên, cái này không phải hành động săn sóc bạn gái. Mà bởi vì đứng gần dính dịch nhầy và mồ hôi sẽ làm hắn không thoải mái.

Hành động đó đương nhiên đã từng đem tôn nghiêm của Lâm Cẩm Sắt hung hăng đặt dưới chân, nghiền dập nát.

“Suy nghĩ gì thế?” Khẩu khí hơi hờn giận, hiển nhiên khi nói chuyện chủ nhân cũng không có thói quen cho phép người khác, nhất là phụ nữ, ở trong cùng một không gian với hắn thất thần.

Lâm Cẩm Sắt đột nhiên kéo suy nghĩ của mình ra, nhớ tới chính mình đang ngồi trong xe Đường đại thiếu gia, khóe miệng ngả ngớn, nghiêng mặt đi, khóe mắt lưu chuyển ra vệt sáng quyến rũ phong tình, oán trách nói, “Còn có thể nghĩ cái gì, đương nhiên là muốn ngài rồi.”

“Oh?” Người đàn ông hứng thú liếc cô một cái qua khóe mắt, ý vui vẻ cùng cô chơi trò đen tối, “Muốn cái gì vậy…, ” ngón tay thon dài tái nhợt ở trên vô lăng xoay một cái, “Là tiền, còn có quyền lực của tôi nữa phải không?” Ngữ khí trêu tức làm cho người ta đoán không ra hắn đang nói thật hay đùa.

“Không, còn có thứ nữa, ” Lâm Cẩm Sắt cười giống con hồ ly tham lam giảo hoạt, hơi thở ái muội lướt qua vành tai Đường Lưu Nhan, đầu ngón tay khẽ xẹt qua khuôn mặt tuấn tú của hắn, dùng hơi thở mê muội , lại giống như vui đùa, thầm thì: “Còn cả… sắc đẹp của ngài.”

Không ngoài ý muốn cảm thấy không khí bị hút sạch, xe rẽ vào một khúc cua, ở ngã tư đường chiếc xe bị thắng gấp mạnh.

“Yêu tinh.” Đường Lưu Nhan hung hăng cắn môi Lâm Cẩm Sắt, ánh mắt mê ly thở gấp nói.

Lâm Cẩm Sắt ở trong ý loạn tình mê bắt buộc mình phải tỉnh táo, dùng sức đẩy hắn ra.

Phát hỏa quá mức.

Trong ánh mắt ảm đạm của cô hiện lên một tia hối hận, sau đó cân bằng hơi thở, cô cười nói với người đàn ông đã có chút tức giận, “Đường tổng, tôi đói bụng, chúng ta tìm một chỗ ăn cơm đi.”

Đường Lưu Nhan ánh mắt thâm trầm, nhiệt tình vừa rồi trong nháy mắt tắt dần, hắn dùng lý trí bình tĩnh mà điều khiển sự kích thích của mình. Hắn cười nhẹ, khởi động xe, tìm nơi thực hiện mục đích. Giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.