Chương 2 – Đời người bao giờ cũng quá máu chó

“Tô Nhạc, anh thích em.” Nụ cười của Trang Vệ rực rỡ như ánh mặt trời ngày đông, mặc một bộ hàng hiệu, cùng với chiếc xe thể thao đắt tiền phía sau, thật giống hoàng tử bạch mã trong truyền thuyết.

Đáng tiếc, đàn ông mở cửa xe BMW có thể là hoàng tử bạch mã, cũng có thể là cặn bã, Tô Nhạc lé mắt nhìn người này, trong lòng thầm mắng, cho dù ở trong mơ, xem ra Trang Vệ vẫn ăn mặc bảnh bao như trước.

“Bạn học Tô Nhạc, nếu bạn không rời giường thì đừng ăn sáng nữa!”

Tôi Nhạc ngồi dậy, nhìn Trần Nguyệt đang gặm một miếng sandwich, vò vò đầu tóc rối bời: “Cậu ăn đi, tớ không muốn ăn.”

“Ai ya, thất tình nên chuẩn bị tuyệt thực đấy hả?” Trần Nguyệt đi tới mép giường, ngồi xuống, nói một cách vô cùng hâm mộ: “Tớ nói này Nhạc Nhạc bé nhỏ, gương mặt này của cậu cũng không tệ, da mặt mềm mịn, đàn hồi, làm thế nào lại để con yêu tinh Lâm Kỳ kia khoét góc tường vậy?”

Sau khi lấy quần áo ra khỏi hành lý, thay xong, Tô Nhạc mới mở miệng nói: “Bức tường này của tớ không vây được Hồng Hạnh muốn vượt tường của Trang Vệ, có cách nào khác đâu.”

Trần Nguyệt lắc đầu thở dài nói: “Cô nàng à, Trang Vệ mà nghe được những lời này của cậu sẽ tức đến ói máu.”

Bàn tay đang thu dọn hành lý của Tô Nhạc dừng lại một lát, lấy ra khung ảnh bên trong, bên trên là tấm ảnh mà cô và Trang Vệ đang cười sáng lạn, căn bản không hề ngờ rằng sẽ đi tới ngày hôm nay.

Thấy Tô Nhạc nhìn chằm chằm bức ảnh ngẩn người, Trần Nguyệt cắn cắn môi, không nói gì.

Đầu ngón tay mảnh khảnh của Tô Nhạc chọc chọc gương mặt Trang Vệ trong ảnh, xoay người ném cả khung ảnh vào trong thùng rác, tìm được đồ rửa mặt rồi mới cảm thán: “Nguyệt Nguyệt nhỏ bé à, cô chú đối với cậu có phần tốt quá rồi, cậu ở lại đây làm việc mà bọn họ còn cho cậu tiền mua nhà, thật sự làm người ta thèm muốn.”

“Được rồi, được rồi, vậy cậu ở đây với tớ đi.” Trần Nguyệt vừa giúp Tô Nhạc xếp quần áo từ trong hành lý vào trong tủ, vừa mở miệng hỏi: “Được rồi, hôm nay cậu có đi làm không?”

Tô Nhạc lấy những thứ trong hành lý ra: “Tớ đã đưa đơn từ chức rồi.”

Trần Nguyệt cũng không hỏi đã xảy ra chuyện gì, chỉ giúp Tô Nhạc xếp từng bộ quần áo cẩn thận: “Vậy thì tốt, đến công ty bố tớ làm đi, gần đây công ty đang tuyển nhân viên mới.”

Cuối cùng Tô Nhạc cũng tìm được kem và bàn chải đánh răng, nghe vậy ngẩng đầu nhìn về phía Trần Nguyệt: “Vậy thì tốt rồi, ai dám không cho tớ vào công ty của chú, tớ có thể tìm cấp trên của bọn họ che nhờ ô dù.” Nói xong, cô cười cười đi vào phòng tắm.

Trần Nguyệt thấy Tô Nhạc đã ra ngoài nụ cười trên mặt mới dần dần biến mất, cô biết Tô Nhạc không giống với những cô gái õng ẹo, xảy ra chuyện gì cô cũng không khóc không nháo, nhưng những chuyện xảy ra hai ngày này cũng khó chịu đựng được. Không còn công việc, bạn trai ngoại tình, những chuyện này xảy ra với bất cứ ai, họ cũng không thể đơn giản tiếp nhận.

Tô Nhạc thường xuyên hối hận vì những quyết định của mình, ví dụ như nói sẽ đi dạo phố với Trần Nguyệt. Cô nhìn Trần Nguyệt đi giày cao gót mười phân mà lướt đi nhẹ nhàng như gió, không khỏi giật giật khóe miệng, đều là con gái, vì sao cô chỉ đi giày cao gót một tiếng là xương sống, thắt lưng đã mềm nhũn ra, thật xấu hổ.

“Nhạc Nhạc bé nhỏ, cái áo này thế nào? Vóc người cậu không tệ, mặc vào hẳn sẽ rất đẹp.” Trần Nguyệt chỉ vào một chiếc áo khoác nhạt màu, nói với nhân viên bán hàng bên cạnh: “Cô đưa cái này cho cô ấy thử xem.”