Chương 2 – Hạc đỉnh hồng

Hứa Kha ngẩn ra, cô không ngờ rằng anh sẽ cách nói đùa như thế để từ chối, lòng tự trọng của cô không hợp thời tràn lên, ngay cả nụ cười cũng rất miễn cưỡng: “Nếu Thẩm tiên sinh trung trinh với bạn bè đến vậy, tôi cũng chẳng còn gì để nói nữa .”

Nói xong câu đó, cô lập tức cảm thấy hối hận, vì sao không vòng vèo hơn chút nữa? Vì sao lại không kêu gọi anh nhiệt tình hơn, một phần nghìn được cộng vào thưởng cứ như vậy rơi mất, mày tưởng mày là thiên kim tiểu thư hay sao.

Thẩm Mộ cúi đầu ăn cháo, không biết món cháo này có ngon miệng không nhưng vị giác vẫn không thoải mái, nhíu mi.

Hứa Kha không có tâm trạng nhìn anh ăn cơm, không yên lòng, có cảm giác muốn bỏ trốn.

Một bàn đầy đồ ăn, anh chưa ăn được mấy miếng chỉ ăn một bát cháo sau đó đã đứng lên: “Anh đưa em về.”

Hứa Kha vô tình từ chối, “Cám ơn, không phiền đến Thẩm tiên sinh.”

Thẩm Mộ nhíu mày, “Nơi này cách trung tâm thành phố cũng khá xa, không có xe buýt, cũng không có taxi. Anh cảm thấy em đi một chiếc giày cao gót cao như vậy, chắc là không thể đi bộ về trung tâm thành phố đâu.”

Anh nói đúng. Hứa Kha không khách khí nữa.

Ra khỏi căn nhà đó, ánh trăng rất sáng, sáng chói rõ ràng, cây cối cũng trở nên sáng rực, mơ hồ giống như một câu thơ rất đẹp là câu cối được ánh trăng nhuộm bạc.

Đáng tiếc, đầu óc cô chỉ có hình ảnh một phần nghìn kia.

Thẩm Mộ lên xe, thuận tay mở máy nghe nhạc, vừa vặn đúng bài “take a bow”.

Khi nốt nhạc đầu tiên trong ca khúc quen thuộc này vang lên, trong lòng Hứa Kha bỗng nổ một tiếng thật lớn.

Cô không biết anh có phải là cố ý mở bài hát này hay không. Đêm hôm đó, mối tình đầu của cô cũng là bắt đầu từ bài hát này. Những cảnh tượng của tối hôm đó giống như một ngọn lửa bay lên phát tán trên không trung, ánh sáng ngọc ngà chiếu sáng đến cực điểm, sau đó là sự biến mất và im lặng vô tận…

Cô không nhìn vẻ mặt anh, cố gắng duy trì sự trấn tĩnh, dường như hơi thở cũng hơi gấp gáp một chút tâm trạng cũng đã bị lộ ra.

Anh im lặng , cố ý tạo nên một kiểu không khí rất yên tĩnh, làm cho ca khúc này cứ lẳng lặng được hát lên trong không gian, thời gian dường như muốn quay ngược lại.

Giờ phút này cơ hồ cô đã có thể khẳng định, anh cố ý bật ca khúc này lên.

Bài hát vừa kết thúc, anh mới quay đầu nhìn cô, “Vừa rồi không phải em nói mời anh ăn cơm sao, tại sao lại không tthanh toán?”

Hứa Kha kinh ngạc mở mắt, “Tôi tưởng là không cần thanh toán.”

Quan hệ cảu anh và Dung Dung như vậy còn cần phải tính tiền sao? Hơn nữa, khi anh rời khỏi đó hoàn toàn không có ý muốn đi thanh toán, Dung Dung thì càng không có.

Thẩm Mộ nhíu mày, thần sắc không có chút hờn giận nào, “Em tưởng? Em tưởng cái gì?”

Hứa Kha nhìn ra ngoài cửa sổ, chuyện trong lòng đã rõ ràng cần gì phải hỏi người khác nữa?

Thẩm Mộ lại liếc nhìn cô một cái, không có ý muốn từ bỏ việc truy hỏi: “Em tưởng cái gì?”

Hứa Kha quay đầu thản nhiên mỉm cười với anh: “Tôi tưởng rằng hai người là bạn bè.”

Sắc mặt Thẩm Mộ tối đi: “Bạn bè thế nào?”

Hứa Kha bất đắc dĩ, trái lương tâm nói: “Bạn bè bình thường.”

Anh tỏ vẻ rất vừa lòng với câu trả lời này, tựa tiếu phi tiếu quay đầu đi.

Hứa Kha lại quay đầu nhìn về phía cửa sổ.

“Em đang sống ở đâu?”