Chương 2 – Người bạn lúc cần

Điều tiếp theo tôi nhớ là tôi tỉnh dậy như sau một giấc mơ khủng khiếp, và một cảm giác kinh hoàng lại tràn ngập người tôi, khi tôi nghe có những giọng nói gần bên mình.

Tôi được nâng dậy và thấy mình đang tựa người vào một chiếc gối hay một cánh tay nào đấy. Tôi cảm thấy yên ổn và dễ chịu hơn trước. Rồi tôi nhận ra là đang ở trong phòng của mình, nên hết sợ.

Trời đã về đêm. Một cây đèn cầy đang cháy trên bàn , Bessie đứng ở chân giường của tôi. Một ông ngồi trên ghế kê gần gối tôi và nghiêng người nhìn tôi. Tôi cảm thấy thư thái lạ thường, và an toàn vì tôi biết ông này là ai. Đó là ông Lloyd, thầy thuốc , thỉnh thoảng được bà Reed mời đến mỗi khi tôi tớ có bệnh, còn bà và các con thì đã có một bác sĩ khác rồi.

Ông ấy mỉm cười, hỏi tôi:

– Nào , biết ta là ai rồi chứ?

Tôi nói tên ông , rồi ông đặt tôi nằm xuống, bảo rằng tôi sẽ khỏe sau một lát nghỉ ngơi. Ông bảo Bessie để tôi yên suốt đêm, rồi ông bỏ đi. Tôi thấy lo vì cảm thấy mình chỉ được che chở và thương mến khi có ông ở bên cạnh. Khi ông đóng cửa lại, cơn buồn lại đè nặng lên tim tôi. Bessie dịu dàng hỏi tôi:

– Cô có ngủ được không?

Tôi không dám, trả lời vì sợ thái độ dịu ngọt của chị ta không được lâu. Nhưng tôi cũng nói:

– Tôi sẽ cố ngủ.

– Cô có muốn ăn uống gì không?

– Không , xin cám ơn chị Bessie.

-Vậy thì tôi đi ngủ, đã qúa mười hai giờ khuya rồi. Nhưng trong đêm nếu cô cần gì, cô cứ gọi tôi.

Thái độ quá tốt, tôi đánh bạo hỏi chị ta:

-Này chị Bessie, tôi sao thế? Tôi bệnh à?

– Tôi nghĩ là cô đã té nặng khi cô kêu gào trong phòng đỏ. Rồi cô sẽ đỡ thôi.

Bessie đi ngủ, nhưng tôi đã trải qua một đêm dài chập chờn khó chịu. Tôi qúa xúc động vì hậu qủa của những việc vừa xảy ra trong ngày. Vâng, chính bà Reed đã làm cho tôi đau đớn về tinh thần. Tôi có thể tha thứ cho bà vì bà không biết bà đã làm gì; nhưng tai tôi, mắt tôi, tinh thần tôi cứ bị những nỗi sợ sệt khủng khiếp trong ngày làm căng thẳng, chỉ có trẻ con mới cảm nhận được mà thôi.

Tuy nhiên tôi thấy mình được sung sướng vì không có ai trong gia đình Reed có mặt ở đây. Chúng đã đi xe với mẹ chúng rồi. Nhưng tôi không thể ăn được và cái hứng đọc sách cũng mất tiêu luôn. Khi tôi nghe Bessie hát trong lúc chị lau chùi căn phòng, tôi nhận ra chị hát rất buồn.

Khi ông Lloyd trở lại, ông hỏi:

– Nào , chị điều dưỡng, cô ấy ra sao rồi?

Bessie trả lời là tôi đã khá rồi. Ông bảo tôi :

– Trông đã vui vẻ rồi đấy. Đến đây cô Eyre, cô đã la khóc, bây giờ còn đau đớn gì không?

– Dạ không , thưa ông.

Bessie bảo:

– Có lẽ cô ấy khóc vì không được đi theo xe ấy mà.

Tôi đáp ngay:

– Tôi không bao giờ khóc vì chuyện như thế đâu. Tôi ghét việc đi xe ra ngoài mà. Tôi khóc vì tôi khốn khổ.

Ông Llyod có vẻ bối rối. Ông nhìn thẳng vào mặt tôi , hỏi:

– Hôm qua cái gì đã làm cho cháu bệnh?

Bessie đáp:

– Cô ấy bị té.

Tôi dạn dĩ hơn, đáp lại:

– Tôi bị đánh ngã nhào.

Rồi tôi nói thêm:

– Nhưng cái đó không làm cho tôi bệnh.

Ông Llyod hít một hơi thuốc thông mũi. Khi ông bỏ cái hộp thuốc vào túi thì chuông reo báo giờ ăn của gia nhân. Ông hiểu rõ việc ấy, ông bảo: