Chương 2 – Sự kiện chảy máu

Kết quả lần xem mắt thứ 17 của đồng chí Hạ Hà Tịch, người đàn ông đẹp trai, giàu có, ưu tú ở nước ngoài về… khỏi nói cũng biết.

Thực ra, trong khoảnh khắc bà mối Tô đập đầu vào tường, buổi xem mắt đã được cho là kết thúc bi thảm rồi. bởi vì, Tô Tiểu Mộc có một cái mũi đáng buồn và đáng ghét, tác dụng của nó là gặp nước thì hắt xì hơi liên tục, gặp nóng thì đỏ ửng lên, gặp tường thì … máu chảy không ngừng.

Lần đầu tiên Hạ Hà Tịch gặp Tô Tiểu Mộc đã được trải qua một “sự kiện chảy máu” kinh hồn bạt vía. Lúc đó, mũi Tiểu Tô không ngừng chảy máu, chỉ mười phút ngắn ngủi mà nhuốm đỏ cả hai gói khăn giấy, khiến Hạ Hà Tịch sợ hãi, vội đưa bà mối Tô vào bệnh viện.

Có câu nói một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng, hôm nay, lúc Hạ Hà Tịch thấy Tiểu Mộc bị đập mạnh vào tường, trái tim bỗng chùng xuống, sắc mặt cũng u ám theo, trong lòng khẽ cầu khẩn: “Ngàn vạn lần đừng…” Bà mối vừa quay đầu lại, trái tim đang lơ lửng của Hạ Hà Tịch lạnh hẳn đi – dưới mũi cô là hai vạch màu đỏ, “sự kiện chảy máu” lại xảy ra.

Châu tài nữ thấy thế thì hô lên sợ hãi: “Tiểu Mộc! Mũi của em kìa…”

“Hả?” bà mối hít hít cái mũi ngứa ngáy, còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra đã vô thức đưa tay sờ một cái, nhắc lại: “ờ, chảy máu cam…”

“Phục vụ, tính tiền!” chưa nói xong, Hạ Hà Tịch đã nhanh tay đặt mấy tờ tiền lên bàn, bà mối còn chưa kịp phản ứng đã bị kéo khỏi quán. Đương nhiên, người nào đó nho nhã lịch sự, không quên đánh tiếng chào đối tượng xem mắt trước khi đi khỏi.

Anh gật đầu với Châu tài nữ, chỉ nói 2 chữ “tạm biệt” rồi nghênh ngang đi mất.

Thế nên, đến khi Hạ Hà Tịch kéo Tô Tiểu Mộc đi xa, Châu tài nữ mới líu ríu: “Chảy máu cam… thực sự nghiêm trọng thế này ư?”

Cùng lúc đó, phục vụ tới thu tiền với vẻ mặt lạnh tanh, trả lời: “Cháy máu cam có nghiêm trọng không tôi không biết, tôi chỉ biết, hóa đơn của các cô tổng cộng là 228 tệ, nhưng trên bàn chỉ có 200 tệ, xin cô hãy trả thêm 28 tệ, cảm ơn!”

Châu tài nữ á khẩu, hóa ra chảy máu cam thực sự rất nghiêm trọng, tới mức muốn mình phải móc ví trả tiền!

Bên này Tô Tiểu Mộc lấy sự thực để chứng minh “chảy máu cam thực sự rất nghiêm trọng”.

Vừa lên xe, Hạ Hà Tịch vội vàng đưa khăn giấy, ý bảo cô cầm máu trước đi, bà mối không thèm liếc mắt, chậm rãi kéo áo khoác của anh ta vắt trên ghế phụ nhìn một cái. Ừm, màu trắng, được, màu mình thích. Lại giở qua nhãn hiệu, ừm, cũng được, có thể tới mấy chục nghìn đấy. Thế là, bà mối vừa nghĩ ngợi vừa thản nhiên lấy áo khoác trắng của Hạ Hà Tịch ép lên mũi…

Bàn tay cầm khăn của Hạ Hà Tịch vẫn đang giơ ra, thấy thế không những không giận mà còn cười: “Giận à?”

“Không”, bà mối vẫn đang cố gắng cầm máu. “Lần trước ở công ty em có đồng nghiệp nam mặc loại áo sơ mi vẽ khăn quàng đỏ rất đẹp, em vẽ một cái trên áo khoác giúp anh.”

Hạ Hà Tịch: “…”

Khi tới bệnh viện, khăn quàng đỏ của Tiểu Mộc chưa vẽ được nhưng cái áo cũng bị hỏng tới quá nửa. đăng kí khám tại khoa tai mũi họng, Hạ Hà Tịch đi theo bà mối vào khám, nhưng bác sĩ cũng chẳng nói gì, chỉ để y tá cầm máu trước. Chẳng bao lâu sau, anh hai Tô Cẩm Trình nhà bà mối cũng đi dạo từ phòng mình qua. Lúc này, Hạ Hà Tịch mới đột nhiên nhớ ra, hôm nay Tô Cẩm Trình trực ban.