Chương 2 – Sự xuất hiện của nàng

Một năm qua, Giang Nhân Ly đã sống rất tốt trong biệt thự Giang gia. Giang Nhân Ly chỉ hơn Giang Nhân Đình hai tháng tuổi. Không cần suy đoán nhiều cũng có thể biết sau chuyện này còn có một bí mật. Thực ra, Giang Nhân Đình mới chính là con gái riêng của Giang gia. Sự việc xảy ra trong gia đình này là một câu chuyện cũ rất thô tục. Giang Thánh Minh và Uông Tố Thu sống với nhau bảy năm, có một cô con gái tên là Giang Nhân Mạn. Không lâu sau khi Uông Tố Thu mang thai với với Giang Thánh Minh đứa con thứ hai, tình nhân của Giang Thánh Minh ở bên ngoài cũng cùng lúc có thai.

Nếu như giống như những gia đình giàu có khác, cùng lắm là sẽ mang Giang Nhân Đình về nuôi, nhưng Uông Tố Thu không phải là người dễ dàng chịu nhục như vậy. Bà ta sau khi sinh hạ Giang Nhân Ly không lâu sau liền tự mình tới tìm Bạch Thanh Hà gây phiền phức, còn đẩy Bạch Thanh Hà từ cầu thang xuống.

Cũng không biết là Giang Nhân Đình mạng lớn hay mệnh ngạnh, từ trên cao lăn xuống, Bạch Thanh Hà liền sinh non.

Giang Thánh Minh và Uông Tố Thu ầm ĩ một trận, sau đó Uông Tố Thu liền đưa đơn ly hôn. Quan hệ thông gia và chuyện làm ăn buôn bán vốn có liên quan đến nhau, đôi bên cùng có lợi, nhưng Uông Tố Thu vẫn liều lĩnh lựa chọn ly hôn, mang theo đứa con mới chào đời hai tháng Giang Nhân Ly .

Giang Thánh Minh đối với Uông Tố Thu cũng không phải là không có tình cảm, nhưng tính cách bà quá sức ương ngạnh, cuối cùng vẫn cứ là ly hôn. Không lâu sau, Giang Thánh Minh liền đưa Bạch Thanh hà vào nhà, muốn cho bà một danh phận.

Vậy mà mười lăm năm sau, Uông Tố Thu vì dốc sức trên thương trường, quá vất vả mà sinh bệnh nặng, phải ra nước ngoài chữa trị, không thể chăm sóc Giang Nhân Ly, cho nên bây giờ Giang Nhân Ly mới được Giang Thánh Minh đưa về.

Những điều này đều là Mạc Tu Lăng nghe được từ mỗi người dăm ba câu mà xâu chuỗi lại, anh cũng không có kinh ngạc, vẫn như xưa mỗi ngày đều đến trước cửa tiểu khu chờ Giang Nhân Đình. Anh lớn hơn cô hai tuổi. Từ lúc anh mười hai tuổi, cô mười tuổi, anh đã bắt đầu mỗi ngày cùng cô đi học. Giang Nhân Đình sức khỏe không tốt, tuy không có bệnh gì nghiêm trọng nhưng thân thể thoạt nhìn luôn khiến người ta có cảm giác yếu ớt. Mặc dù, Giang Thánh Minh và Bạch Thanh Hà luôn suy nghĩ cho Giang Nhân Đình, nhưng chăm thế nào cũng không khiến cho Giang Nhân Đình khá hơn.

Mạc Tu Lăng đến không lâu, Giang Nhân Đình liền đi ra, bước chân cô rất nhẹ nhàng. Trước kia Mạc Tu Lăng luôn cười nói rằng cô giống như con thỏ, mà hiện tại con thỏ này đang từng bước đi đến phía anh.

Giang Nhân Ly đi sau Giang Nhân Đình, sau lưng đeo một cái túi vải màu trắng. Cô dừng lại quan sát Mạc Tu Lăng vài lần rồi mới tiếp tục đi tới.

Mười bảy tuổi, Mạc Tu Lăng đã có riêng mình một chiếc xe, anh tựa hồ lúc này mới phát hiện ra Giang Nhân Ly ở phía sau, liền đi lên trước nói: “Đi cùng nhau đi!”

Giang Nhân Ly gật đầu, không hề cự tuyệt.

Giang Nhân Đình nhìn Giang Nhân Ly cười hì hì, cố chừa ra một khoảng trống. Cũng không biết Giang Nhân Ly không thấy hay là cố tình không thấy, cũng không quay lại nói thêm gì.

Mạc Tu Lăng nhìn qua gương chiếu hậu hai chị em ngồi phía sau, không nghi ngờ gì Giang Nhân Ly chính là quá màu mè,cũng rất có thể bắt mắt. Ý nghĩ như vậy khiến anh rất khó chịu, cho nên anh lại nhìn Giang Nhân Đình, cô quả thật đúng là mỹ nữ, vốn rất xinh đẹp, rất quyến rũ, vẻ đẹp này không thể nào sao chép được. Nghĩ vậy, anh mới cảm thấy có chút thỏa mãn.