Chương 2 – Tình nghĩa chiến hữu

Sau lần đó, lâu rồi tụi tôi chưa tụ họp, theo thời gian trôi đi, việc nhỏ nhoi không đáng kể dần dần bị người ta lãng quên, cũng đúng thôi, bận rộn đi làm, bận rộn sinh tồn, không còn thời gian để lo lắng này nọ, rốt cuộc, mấy chuyện này cũng đâu mài ra làm cơm ăn được.

Cùng lúc đó, sự tồn tại của Lí Hải Phi ngày càng mờ nhạt, trong cuộc sống thực của tôi, anh giờ chỉ còn là một dấu vết, đánh dấu một đoạn thời gian trong đời. Ấn tượng về anh càng lúc càng nhạt nhòa, đầu tiên là chân, rồi tay, thân thể, gương mặt… Cuối cùng, cả người anh đều mơ hồ, lúc chìm lúc nổi trong trí nhớ tôi.

Vốn tôi thật cao hứng, đây chứng tỏ tôi đã quên được anh ta, cho đến một hôm tôi cầm gói rau chân vịt đứng trong siêu thị, tôi mới phát hiện, hóa ra tôi đã nhầm.

(*rau chân vịt = rau spinach, rau mà Popeye ăn đó =)) )

Tôi không ăn rau chân vịt, nhưng Lí Hải Phi rất thích ăn rau chân vịt!

Nhớ rõ lúc đó tôi thường cười nhạo anh. “Người ta ăn rau xong liền biến thành anh hùng, sao không thấy anh ăn xong mạnh thêm xíu nào vậy?”.

Anh liền cười, hỏi lại tôi. “Popeye còn thích hút thuốc nữa, em có cho anh hút giống anh ta được không?”.

Khi đó tôi đang buộc anh bỏ thuốc, tất nhiên không đồng ý.

Sao tôi biết được giờ này mình sẽ hối hận, hối hận không thể giữ lại mùi khói thuốc nhè nhẹ của anh, một tháng đã qua đi, không còn gì lưu lại nữa.

Cứ như vậy, đẩy xe, cầm túi rau chân vịt, đứng trong siêu thị vô cùng náo nhiệt, tôi cảm thấy cô đơn.

Trước tình cảnh đó, tôi có đi xem mắt mấy lần, nhưng đều không thành công, sau tôi nản lòng, học người đời đã dạy không còn hứng thú gửi gắm vào mấy thứ tình cảm hoa rơi nước chảy nữa thì hãy dốc sức vào sự nghiệp, đăng kí một hơi vài chương trình học tập, ban ngày buổi tối không hề nhàn rỗi, cày như con lừa, tiết kiệm tiền cực độ, mỗi ngày đều sống thật phong phú.

Có đồng nghiệp hỏi tôi. “Ân Sinh, vì sao liều mạng vậy?”.

Tôi trả lời đường hoàng. “Sự nghiệp chưa ổn định, lấy gì lập gia đình”.

Tưởng tôi nói thật hả? Có mà lừa quỷ!

Ngày chủ nhật, mang theo sách vở, tôi đi tham gia huấn luyện nghiệp vụ đã đăng kí, phi thường hối hận ngày xưa không chịu học hành cho tốt, nên bằng cấp không cao, phải học lại từ đầu mọi thứ. Không biết có nhồi nhét được hết vào đầu không, chuyện này, tôi phụ thuộc hết vào ý trời, không có cách nào, học tới đâu hay tới đó.

Tôi cứ nghĩ mình tới sớm, nhưng vừa vào cửa đã phát hiện bên trong đông người tấp nập, vất vả lắm mới lết được đến ghế ngồi, định nghỉ ngơi một chút, quay đầu nhìn anh chàng ngồi bên : Đồ đen quần đen, tóc ngắn sạch sẽ,…

“Anh Dũng, sao lại là anh?”.

Đại khái là vì tên của mấy anh chủ quán tôi chỉ biết mỗi anh này, tên anh ta lại ngắn gọn, dễ gọi, tôi bất giác nhận ra hành động của mình thất lễ với người ta – tiêu rồi, anh ta có bực mình không? Có động chạm gì đến anh ta không?

“Em là…?”.

“A? À, em là bạn của Lệ Văn, lần trước có ăn cơm cùng Lệ Văn ở quán của anh”. Aizz, lời dạo đầu của tôi sao lại giống Lệ Văn quá vậy, chẳng lẽ tôi cũng mê trai như nó?

“Ồ… Nhớ rồi, nhớ rồi, trí nhớ của anh tệ quá. Ha ha ha, thực ngại”.

Anh ta cười rộ lên thật là đẹp, khóe mắt nhíu lại mấy nếp nhăn khi cười, bộ dáng lấp lánh ánh mặt trời.