Chương 2 – Vân 1

Vân (mây) Vô thường định, khó biết rõ lại càng khó giữ được.

Kinh Vân, vừa là Kinh Giác, Hoắc Kinh Giác lại là Bộ Kinh Vân

Ai sẽ trở thành địch nhân của hắn?

Ai sẽ nguyện ý làm tri kỷ của hắn?

Khi Hoắc Bộ Thiên lần đầu thấy Bộ Kinh Vân, lúc đó chính là ngày thành thân của hắn với mẫu thân của Bộ Kinh Vân – Ngọc Nùng.

Năm đó, Bộ Kinh Vân chỉ mới năm tuổi.

Ở trong đôi mắt của đứa nhỏ, Hoắc Bộ Thiên phảng phất nhìn thấy sự cô độc

Đó là một loại cô độc khiến người ta không cách nào hiểu rõ, không ngờ sự cô độc đó lại xuất hiện trong mắt của một tiểu hài tử.

Bởi vì, hắn so với mọi người đều muốn cô độc hơn….

Ngày đó, là một ngày đại hỉ khi trang chủ của Hoắc Gia Trang – Hoắc Bộ Thiên đi thêm bước nữa, trước cửa Hoắc gia giăng đèn kết hoa, cả sảnh đường tràn ngập tân khách uống rượu đàm tiếu tưng bừng, trên mặt mọi người đều tràn ngập vẻ hạnh phúc.

Chỉ có một gương một không có hạnh phúc!

Đó là gương mặt của một tiểu hài tử.

Đứa nhỏ này đang ôm gối ngồi ở một góc tịch mịch của Hoắc Gia Trang, ánh đèn lồng đỏ thắm chiếu lên người nó, hắt xuống mặt đất cái bóng nhỏ bé, tựa như rải rác khắp trên mặt đất là sự cô độc.

Chỗ nó ngồi cách xa mọi người đến lạ thường. Tâm của nó cũng thăm thẳm giống vậy.

Tất cả những loại vui sướng hạnh phúc của thế gian với nó đều không có duyên.

Cho nên, khi Hoắc Bộ Thiên cùng đám tân khách đang hân hoan vui sướng thì ở góc nhỏ kia, hắn lại nhìn thấy đứa nhỏ này, cũng như nhìn thấu sự cô độc trong nó.

Đứa nhỏ này vẫn đang lẳng lặng cúi đầu, cũng không biết suy tư cái gì, đột nhiên thoáng thấy một đôi chân to lớn đi cẩm ngoa bước lại, vừa cất đầu nhìn, nguyên lai là một hán tử có vầng trán cao xa lạ mặc cát phục đỏ tươi.

Hán tử này đúng là chú rể của hôn yến đêm nay – Hoắc Bộ Thiên. Đứa nhỏ tựa như không có hứng thú với người trước mặt, chỉ đưa mắt nhìn một cái, rồi lại cúi đầu chìm vào trầm tư.

Thật ra Hoắc Bộ Thiên không nhận ra đứa nhỏ này, chỉ là thấy vị khách khác biệt ngồi đây, sao lại có một tiểu hải tử đáng thương co ro ngồi ở đây, trong một góc không ai để ý tới ? Cha mẹ nó thật tàn nhẫn, bèn bỏ qua đám tân khách tới đây xem đứa nhỏ này.

Hoắc Bộ Thiên hòa nhã hỏi :”Tiểu oa nhi, sao cháu lại ngồi một mình ở đây ?”

Không có trả lời.

Hoắc Bộ Thiên lậo tức biết ý, hỏi :”Cháu không thích nói chuyện?”

Vẫn không trả lời.

“Cháu không thể nói chuyện?” Hoắc Bộ Thiên hỏi lại.

Đứa nhỏ vội vàng ngẩng đầu nhìn chằm chằm hắn, vẻ mặt quật cường dị thường.

Nó có một đôi mắt rất lạnh lẽo rất lạnh.

Hoắc Bộ Thiên không có cách nào khác, chỉ đành tiếp tục hỏi : “Nếu cháu hiểu được, sao trước tiên không cho ta biết cha mẹ ngươi ở đâu nhỉ ?”

Khóe mắt đứa nhỏ hiện lên một tia thương cảm, nhìn theo gian phòng mặt phía tây chập chờn ánh nến.

Đó là gian phòng tân hôn của Hoắc Bộ Thiên và phu nhân – Ngọc Nùng, lúc này nàng đầu đội hồng cân, ở trong đó chờ đợi.

Hoắc Bộ Thiên xoay mình sửng sốt, đánh giá từ trên xuống dưới đứa nhỏ này, hỏi :” Cháu,,,cháu là – Kinh Vân?”

Đứa nhỏ này xem ra cũng hiểu được hán tử trước mặt là ai, song trên mặt vẫn như cũ không hề có ý hưng phấn.

Hoắc Bộ Thiên kinh ngạc dị thường, đây là lần đầu tiên hắn gặp Bộ Kinh Vân. Dù trước đây, Ngọc Nùng đã từng nói qua với hắn là nàng có một nhi tử năm tuổi, nhưng từ đó không cho hắn cùng nhi tử mình gặp mặt. Nàng nói, nhi tử của nàng chỉ đem lại những điều bất hạnh.