Chương 20

Khi chúng tôi đến được Raleigh thì trời đã tối. Đi hết đường cao tốc 64, chúng tôi rẽ vào I-40, sau đó vòng lại qua Công viên Tam giác Nghiên cứu, chuyển sang hướng Tây về phía Tennessee.

“Trông kìa,” Rachel nói khi nhìn những ánh đèn thân thuộc loang loáng trôi qua. “Lúc trời tối như thế này, tôi gần như tin rằng anh sẽ thả tôi về nhà tôi ở Durham, và tôi có thể vào nhà uống một tách trà.”

“Giờ thì cô biết rõ hơn rồi đấy.”

Cô nhìn tôi hồi lâu rồi khẽ thở dài trong bóng tối.

“Tôi thật tiếc đã kéo cô vào tất cả chuyện này,” tôi nói. “Tôi cũng chưa có lúc nào xin lỗi cô cho phải.”

“Tự tôi dấn vào chuyện này đấy chứ.”

“Không. Tôi đã kéo cô vào từ lúc tôi chọn cô làm bác sĩ tâm thần cho mình.”

Vẻ mệt mỏi trên mặt Rachel cho thấy cô đã quá quen với việc phải xử lý những lỗi lầm của người khác.

“Đừng cố mà đoán mò thói đỏng đảnh của số phận. Nếu có một con bướm nào vẫy cánh ở Malaysia trước khi anh gọi, có thể anh đã tìm thấy một người khác. Đời là thế.”

Trước đây, tôi cũng đã tự nhủ thế về những chuyện tương tự, nhưng trong trường hợp này tôi không thể nào tin vào nó.

“Không, tôi tìm ra cô vì cô là người giỏi nhất trong lĩnh vực của mình. Một nhà phân tích theo trường phái Jung thì không giống một bác sĩ tâm thần thông thường. Tôi biết nói điều này ra nghe có vẻ trẻ con, nhưng tôi có cảm giác rằng số tôi là phải tìm cô.”

Cô nhìn tôi với đôi mắt thông cảm vô hạn, nhưng đằng sau vẻ thông cảm tôi thấy nỗi đau. Bằng cách nào đó, tôi đã chạm vào nỗi niềm sâu lắng của cô. Khi cô nói, giọng cô nghe thật hờ hững.

“Thật dễ khi tự nhủ rằng những gì xảy ra với ta là tiền định. Điều đó an ủi ta. Nó cho ta cảm giác hình như còn có một kế hoạch gì to lớn hơn. Tôi nghĩ tôi và chồng tôi có duyên sống với nhau. Nhưng chúng tôi đã không sống được như thế. Đó chỉ là một lựa chọn tồi mà tôi đã coi là vận mệnh cho có vẻ hợp lý. Thật ra điều này thảm hại làm sao.”

“Thảm hại ư? Cuộc hôn nhân ấy đã đem lại cho cô một đứa con mà.”

“Vậy ai đã chết trong đau đớn và sợ hãi khi tuổi mới lên năm?”

Giọng cô có vẻ cáu giận. Trong bao năm hành nghề y, tôi đã từng thấy nhiều trẻ em chết, nên tôi hiểu điều đó ảnh hưởng tới những người làm cha mẹ như thế nào. Họ có thể bị suy sụp đến mức không thể gượng lại nổi. Ngay cả các y bác sĩ cũng không tránh khỏi điều này. Cái vỏ chuyên nghiệp dễ dàng tan chảy trước một đứa trẻ chịu đau đớn. Đối với tôi, nỗi đau đớn này – nỗi đau của lũ trẻ ngây thơ – là trở ngại đầu tiên đối với niềm tin vào Thượng đế.

“Cô với con cô còn có năm năm yêu thương nhau vô điều kiện. Chẳng lẽ cô lại muốn nó không ra đời để rốt cuộc cả hai người khỏi phải chịu nỗi đau ấy sao?”

Cô trừng trừng nhìn tôi phẫn nộ. “Gì anh cũng nói được à? Anh không e dè trước một giới hạn nào cả.”

“Không, nếu như ta có quyền vượt qua chúng.” Tôi đang nói về chuyện mất đứa con của chính tôi, và cô biết điều đó.

Cô lại nhìn ra ngoài cửa sổ. “Thôi không nói chuyện này nữa.”

“Chúng ta đâu có cần phải nói. Nhưng chúng ta cần được tiếp tế đấy. Tôi sắp sửa dừng xe trước cửa hàng Wal-Mart mở cửa suốt đêm ở Winston-Salem hay Asheville. Như vậy cô có vài giờ để ngủ.”