Chương 20

Sáng sớm hôm sau, chưa đến tám giờ Trịnh Minh Hạo đã rời khỏi giường mặc quần áo, một chuyện trăm trăm hiếm thấy, Cao Nguyên nằm giường trên cầm đồng hồ báo thức nhìn thoáng qua, nửa tỉnh nửa mơ hỏi: “Cậu nửa đêm nửa hôm lăn qua lăn lại cái gì vậy?”

“Tớ đến lớp.”

“Shit!” Anh ta rống to: “Cậu bệnh nặng rồi!”

“Cậu lo ngủ phần cậu đi!”

Đối với một người chưa bao giờ rời khỏi giường trước giờ ăn trưa như Trịnh Minh Hạo mà nói, tám giờ đi học đương nhiên là chuyện nghìn lẻ một đêm(*)!

Anh sở dĩ dậy sớm như vậy là vì muốn đến phòng lưu trữ hồ sơ xem xem Bạch Lăng Lăng là thần thánh phương nào!

Sau nhiều phen lật tới lật lui, anh cuối cùng cũng tìm được hồ sơ của Bạch Lăng Lăng trong phòng lưu trữ hồ sơ của khoa Điện đại học T, trước đây cô tên là Sử Lăng Lăng, lên trung học, hồ sơ học sinh chuyển đến tỉnh Sơn Đông, đổi tên thành Bạch Lăng Lăng. Trong mục thành viên gia đình chỉ có tên của mẹ cô, họ Bạch.

Không có cha đại khái có ba khả năng, nhưng đến trung học mới sửa thành họ mẹ, khả năng chỉ có một: ba mẹ cô vô cùng hận nhau mà ly hôn.

Lật lại trang đầu xem ảnh chụp, anh dùng ngón tay che đi nụ cười xinh đẹp của cô, mới nhận ra trong ánh mắt cô là lạnh lùng vĩnh cửu.

Có nhưng người dù ở cùng bao nhiêu năm vẫn không có cách nào hiểu biết, có những người chỉ trong nháy mắy đã có thể nhìn thấu.

Trịnh Minh Hạo thực sự trong nháy mắt đã có thể nhìn thấu cô, anh biết cô là loại người đem nụ cười cho người bên cạnh, đem cô đơn tịch mịch giữ lại cho chính mình. Cô sẽ ở trong thời điểm đau khổ nhất mà vẫn giả vờ như không sao cả, cùng bạn bè đi shopping, cũng không muốn những khi rơi lệ có người ở bên chăm sóc, giúp cô lau khô nước mắt, an ủi cô.

Nhưng cô, khi còn chưa kịp biết tình cảm thắm thiết của anh thì đã lựa chọn bạn thân nhất của anh, Uông Đào.

***************************

Với Trịnh Minh Hạo, ngày cứ thế trôi qua, game cứ thế chơi như thường lệ.

Thiếu mất ngân trượng có khả năng nhanh chóng tiếp máu và tấn công mạnh nhất, cũng giống như kiếm khách mà không có kiếm sắc, chờ đợi pháp sư chính là cái chết oanh liệt. Nhìn kẻ khác giẫm đạp lên thi thể pháp sư, điên cuồng cướp lấy trang bị hắn vất vả đánh ra, Trịnh Minh Hạo lần đầu tiên nếm phải mùi vị thất bại.

Anh hiểu được, đây là quy tắc trong thế giới game, ngươi có thể rời đi lúc thắng lợi, để lại tôn nghiêm cho người chết, nhưng ngươi vĩnh viễn đừng nên vọng tưởng người khác sẽ lưu lại tôn nghiêm cho ngươi.

Nhưng anh không hiểu, vì cớ gì tình bạn cũng như vậy, anh có thể ngầm đồng ý để cho bạn chí cốt theo đuổi cô gái mình yêu mến, nhưng bạn của anh lại không thể trong lúc hưởng thụ tình yêu ngọt ngào đừng giẫm đạp lên tình yêu đã chôn vùi của anh.

Đêm hè phiền muộn, khói thuốc tràn ngập phòng ngủ.

Trịnh Minh Hạo và các bạn cùng phòng Lý Vi, Cao Nguyên, Nam Lục, hừng hực sát phạt nhau trên bàn mạt chược, Uông Đào ngồi lì trên giường Trịnh Minh Hạo, cầm điện thoại buôn lời ngon tiếng ngọt không dứt với Lăng Lăng, vẽ ra tương lai tươi sáng của bọn họ.

Lý Vi thực sự buồn nôn không chịu được nữa, đạp Uông Đào một phát: “Cậu đừng có sến vậy được không, tớ van cậu ra dáng nam nhi giùm đi!”

Uông Đào mặt mày hạnh phúc mỉm cười đáp lại anh ta.

“Nói nhiều mấy lời vớ vẩn ấy làm gì chứ! Cậu chỉ cần dẫn cô ấy đi tìm một phòng rồi chậm rãi mà tâm sự!”