Chương 20

“Phó, Phó tổng?”

Lời vừa nói ra, tất cả mọi người sửng sốt.

Thì ra không phải là cảm giác sai. . . . . đầu Hồ Nhất Hạ nhất thời đầy vạch đen, không hề nghĩ ngợi, lập tức nhảy ra sau lưng nữ đồng nghiệp làm đà điểu, đáng tiếc dù trốn thế nào, cũng không thể trốn qua ánh mắt như ra đa quét ngang của người khác.

Quả nhiên, một lát sau bên tai liền vang lên thanh âm tựa như tiếng đàn vi-ô-lông của người đàn ông kia: “Chào buổi sáng.”

Nữ đồng nghiệp bị Hồ Nhất Hạ kéo không có cách nào giữ vững dáng vẻ đẹp đẽ, không nói hai lời tránh khỏi tay của cô, cười rực rỡ như hoa với người nào đó: “Good morning, phó tổng.”

“Cùng nhau xuống lầu ăn điểm tâm?”

Nếu như muốn sắp xếp thứ tự những cấp trên khó trị ở Ngải Thế Thụy, Chiêm Diệc Dương xếp thứ hai, không ai dám xếp thứ nhất, cho nên lời này của anh vừa ra, tiếng chuông tiếng chuông! Bốn người tại chỗ đều hóa đá.

Tiếp đó lại cơ hồ là trong nháy mắt, mọi ngườ đều tỉnh lại. Bởi vì quá mức kinh ngạc, cũng không a hoài nghi sao người ở ‘phòng cho tổng thống’ lại xuất hiện ở tầng này.

Chiêm Diệc Dương khó được ga lăng làm tư thế xin mời, bốn người trao đổi một ánh mắt, vừa mong đợi vừa thấp thỏm đi vào thang máy.

Hồ Nhất Hạ đi cuối cùng, cúi đầu cầu nguyện, anh nhìn không thấy tôi nhìn không thấy tôi nhìn không thấy tôi. . . . Đột nhiên, ngang hông bị ôm.

Cô hơi chậm lại, cúi đầu liếc một i, quả nhiên móng vuốt của người khác đang ôm cô.

Cô không chịu ngẩng đầu, anh lại càng ôm chặt, nhẹ nhàng bao quát, Hồ Nhất Hạ thiếu chút bị anh ôm trong ngực, vội vàng nắm quyền đẩy ngực anh.

Vừa ngẩng đầu liền chính thấy gương mặt bình tĩnh của Chiêm Diệc Dương, gần như vậy, anh có bao nhiêu lông micô đều nhìn rõ, Hồ Nhất Hạ cơ hồ hộc máu, vội vàng đẩy anh.

Chiêm Diệc Dương lại lù lù bất động như cố ý trêu chọc cô, cố tình còn ân cần hỏi: “Thế nào? Không ăn sáng?”

Ánh mắt này của ngài, là ăn sáng hay là ăn tôi?

Hồ Nhất Hạ giận dữ trong lòng, quyết định sử dụng ánh mắt giết chết anh, đáng tiếc trợn hai mắt cũng thua tướng bô lại của anh, ngược lại, ánh mắt cô thoáng một cái đã nhìn thấy nữ đồng nghiệp đi ở đằng trước dừng lại.

Không ngừng dừng lại, ánh mắt còn tìm kiếm chung quanh: “A, Phó tổng đâu?”

Hồ Nhất Hạ thề một khắc kia tim của cô đã dừng đập, cũng may người khác thu tay lại mau, cơ hồ đã lui ra cách xa Hồ Nhất Hạ nửa thước trước khi các đồng nghiệp quay lại bắt gặp.

“Phó tổng. . . . Hở, tiểu Hồ?”

Lời nói này phải giống như lúc này mới nhớ lại Hồ Nhất Hạ cũng ở đây, Hồ Nhất Hạ nghe thật tức, thì ra có người họ Chiêm ở đây, Hồ Nhất Hạ cô liền dễ dàng bị lơ là? ——

Hồ Nhất Hạ nghĩ lại, cảm giác mình nên dùng lòng cảm ơn đối đãi tình huống hiện tại. Tối thiểu chỉ cần cô luôn không rời đồng nghiệp, cũng sẽ không bị con “Đại Dương Dương” này ăn sạch sành sanh lần nữa.

Không được tham ăn sáng, cô nhịn!

Cảm thấy ánh mắt của người khác tồn tại quá mạnh mẽ, Hồ Nhất Hạ chỉ có thể buồn bực chú ý ăn, cả đầu cũng không dám ngẩng lên, tự nhiên toàn bộ hành trình không có trao đổi gì với những người khác trên bàn ăn.

Nhìn cái trứng ốp la trong dĩa, tưởng tượng thành mặt của ai đó, dùng nĩa đâm, đâm đâm đâm đâm đâm, đâm chọt thê thảm không nỡ nhìn rồi mới ăn từng miếng, thoải mái!

Cây xúc xích chín, tưởng tượng thành một thứ gì đó khiến cô đau chết đi sống lại, tiếp tục đâm đâm đâm đâm đâm, sung sướng thoải mái!

Cho đến khi người khác ăn xong rồi, Hồ Nhất Hạ còn ngồi suy tư xem có thể tưởng tượng thịt chiên thành bộ phận nào, vừa hơi mất hồn, lại phát hiện người khác đã chuẩn bị rời bàn rồi.

Hồ Nhất Hạ không khỏi vễnh tai, nghe nữ đồng nghiệp nói tạm biệt với người họ Chiêm, cô thở phào nhẹ nhõm, mủi chân lặng lẽ đẩy cái ghế ra, chuẩn bị theo đuôi mọi người thần không biết quỷ không hay trốn đi, nhưng một giây kế tiếp, lại nghe người họ Chiêm hỏi: “Đi đâu?”

Mấy người chúng tôi hẹn hôm nay đi dạo một chút.

“Cùng nhau?”

Phó tổng anh. . . . Anh muốn đi với chúng tôi, cùng nhau?

“Để ý?”

Đâu có đâu có? Dĩ nhiên không ngại.

Người họ Chiêm mặc dù vẫn bắn từng cụm hai chữ ra ngoài, nhưng mỗi lời đều như bom nguyên tử, Hồ Nhất Hạ bị nổ hồn bay phách tán.

Trong khoảnh khắc ba hồn bảy vía trở thế, Hồ Nhất Hạ bỏ lại dao nĩa, đá văng cái ghế ra đứng lên, nhấc chân liền chạy về hướng ngược lại: “Tôi bỏ quên đồ trong phòng, không đúng! Tôi không thoải mái không thể đi với mọi người. . . .”

Bả vai bị người ta đè xuống.

Bởi vì mặc áo đầm một vai, tay của anh trực tiếp đặt trên da. Da lại có trí nhớ tốt không thể tưởng tượng nổi, vài hình ảnh thiếu nhi không nên xem nhất thời xông vào trong đầu Hồ Nhất Hạ, hại cô sửng sốt.

“Không thoải mái? Không có em thì đi dạo không có ý nghĩa, anh dẫn em trở về phòng kiểm tra một chút?” Thanh âm của anh bị ép tới rất nhỏ, mang theo ác liệt.

Kiểm tra. . . . Kiểm tra. . . . Càng có hình ảnh thiếu nhi không nên xem tràn ngập vào đầu óc, Hồ Nhất Hạ vụt tỉnh: “Tôi đi dạo! Tôi đi dạo!”

Cuộc hành trình đau khổ của Hồ Nhất Hạ, chính thức bắt đầu.

Chỉ thật may là, đau khổ cũng không chỉ mình cô.

Có người họ Chiêm ở đây, lợi ích duy nhất cũng chỉ là ngồi xe tốt, ăn tốt hơn, những thứ khác, tất cả đều rất không xong, mọi người chụp hình đều giống như lúc đi làm giấy tờ, không có ai dám bộc lộ vui vẻ, chọn đường đi, chọn địa điểm cũng phải nhìn sắc mặt người khác, ai đó hơi cau mày, tim những người khác lập tức đập thình thịch.

Hồ Nhất Hạ thật buồn bực, nếu đau khổ như vậy, các nữ sĩ ăn bữa trưa xong vào phòng rửa tay sửa sang lại trang phục, nhưng đề tài vẫn không ngoài người nào đó?

Trước bồn rửa tay.

Nữ một vội vàng gặm bánh bích quy: “Ngồi đối diện anh ấy tôi thật không dám ăn nhiều, lãng phí vô ích một miếng thịt bò bít tết. Cũng may buổi sáng ra ngoài mang theo cái này, bằng không tôi sẽ đói ngất lị

Nữ hai vội vàng trang điệm: “Buổi sáng ở khách sạn thấy anh ấy không mặc vest, tôi thiếu chút nữa không nhận ra được. Nhìn thật trẻ tuổi! Hôm nay tôi lại trang điểm kiểu thành thục, thật là thất sách, nhìn cứ như chị anh ấy. Cô xem tiểu Hồ, không trang điểm, không kem chống nắng cũng dám ra cửa, trẻ tuổi thật tốt. . . .”

Hồ Nhất Hạ muốn ợ một cái trọn vẹn, nhưng làm thế nào cũng không ợ được, kìm nén đến sợ, còn có vài lời tồn tại trong cổ họng, lúc này thật sự là không nhịn nổi: “Buổi chiều không phải chúng ta muốn đi shopping sao, y phục a mỹ phẩm a, Chiêm. . . Mấy người đàn ông sẽ không cùng đi với chúng ta chứ?”

“Đến lúc đó xem ý của Phó tổng” vừa trang điểm vừa than thở, “Thật vất vả mới có cơ hội này, không muốn tách khỏi bọn họ.”

-_-#

Hồ Nhất Hạ cũng biết ông trời sẽ không để cho cô như nguyện, người khác đi theo cô đến tiệm trang phục nữ cũng không phải là lần đầu tiên, Hồ Nhất Hạ an ủi mình phải cố làm quen.

Chỉ là, đối thoại của người họ Chiêm và cô bán hàng, sao Hồ Nhất Hạ nghe được lại đột nhiên cảm thấy tim đập rộn lên rồi?

“Cao khoảng 168cm, 50 kí lô, vòng eo khoảng 1 thước 9, ngực. . . .”

Hồ Nhất Hạ đang nóng óc khờ tai nghe lén, đột nhiên nam đồng nghiệp bên cạnh lên tiếng: “Chậc chậc, thật. . . . . Bốc lửa!”

Thì ra không phải chỉ mình cô nghe lén, Hồ Nhất Hạ xấu hổ.

Lại nghe nữ đồng nghiệp tiếc hận: “Không phải là mua cho bạn gái chứ?”

“Dù sao

Nam đồng nghiệp vừa nói, tầm mắt vừa nhanh chóng quét qua ba vòng của đối phương, lập tức đổi được một câu nũng nịu của đối phương: “Ghét. . . . . .”

-_-|||

Lúc này Hồ Nhất Hạ mới nghe rõ, thì ra hai người này đang liếc mắt đưa tình. Cô đứng lỳ ở đây ngược lại có vẻ chướng mắt. Trong tay không có tiền mặt, thẻ tín dụng trong xách tay lại có quá ít tiền, Hồ Nhất Hạ không mua được gì cả.

Phải, tránh vào toilet đi.

Trong toilet chỉ có một mình cô, dầu gì cũng nhẹ nhõm hơn nhiều rồi. Mặc dù suốt đường đều đi xe, Hồ Nhất Hạ nhìn mình trong gương, vẫn cảm thấy bị nắng ăn đen, Hồ Nhất Hạ nghĩ tới không bằng mượn đồ trang điểm của đồng nghiệp dùng một chút, mới vừa đẩy cửa toilet ra, đột nhiên trước mắt có một cái bóng thoáng qua, cô lại bị người ta ôm vào toilet lần nữa.

Hồ Nhất Hạ nhất thời sợ tới mức tim đập không yên, thiếu chút nữa hét lên, bên tai lại có người nhẹ nhàng nói một câu: “Là anh.”

Thấy rõ người trước mắt, Hồ Nhất Hạ liền giận: “Anh có bệnh à!”

Chiêm Diệc Dương lơ đễnh, “Có chuyện hỏi em.”

“Số tiền trên giường anh là có ý gì.”

Lúc này Hồ đồng chí học thông minh, chống không lại hơi sức của anh, tránh không được tay của anh, chau chau mày, ngạo mạn dò xét anh “Anh buông tôi ra rồi tôi nói.”

Đáy mắt Chiêm Diệc Dương âm u, cười: “Tiểu Hồ Ly đã biết đàm phán? Có tiến bộ. Nhưng mà, anh có 1000 loại phương pháp khiến em mở miệng, có tin hay không?”

“Stop!”

Anh cười cười, đột nhiên hôn môi cô.

“Ưm. . . .” Hồ Nhất Hạ vội vàng khép chặt đôi môi, cắn chặt hàm răng.

Lúc này anh tựa hồ không còn cách nào, buông môi cô ra, cúi đầu nhìn cái bóng của mình trong mắt cô: “Không ngoan nha. . . . . .”

Nha cái đầu anh! Hồ Nhất Hạ đắc ý mắng trong lòng, đột nhiên ——

Người họ Chiêm nắm lỗ mũi cô.

Mười giây, hai mươi giây. . . . . .

Hồ Nhất Hạ rốt cuộc không chịu nổi, há mồm hô hấp liền bị anh chận lại miệng lần nữa. Nụ hôn nóng bỏng đúng tiêu chuẩn, Hồ Nhất Hạ lại bắt đầu choáng đầu hoa mắt, dựa lưng vào cửa mới không lảo đảo, cả bên ngoài có người đang đẩy cửa cũng không có phát giác.

Nghe động tĩnh ngoài cửa, ánh mắt Chiêm Diệc Dương sắc lại, ôm cô chen vào phòng kế.

Lúc này Hồ Nhất Hạ hoàn toàn thanh tỉnh, cho đến khi chung quanh an tĩnh lần nữa, vội vàng ra khỏi phòng rửa tay. Đáng tiếc đến lối đi nhỏ, vẫn bị anh cản lại.

Người khác thật là âm hồn không tan!

“Em còn chưa trả lời vấn đề với anh.”

Hồ Nhất Hạ rất mất mặt, người qua lại thấy hai người bọn họ, khẳng định cảm thấy cô giống con gà mặc cho anh bóp, ngừng lại một hơi: “Anh trả lời vấn đề của tôi trước

“Hử?”

“Anh và Hứa Phương Chu có quan hệ như thế nào.”

Sắc mặt anh nhất thời trầm xuống.

Hồ Nhất Hạ thấy thế, vừa buồn bực chỉ thế mà có thể hù anh, vừa không ngừng cố gắng: “Anh đừng hòng gạt tôi, buổi sáng tôi nghe nhầm điện thoại, mẹ anh mở miệng nói Phương Chu . . . .”

“. . . . . .”

Vẻ mặt bình tĩnh của anh thật làm cho người ta đoán không ra, trong đầu Hồ Nhất Hạ đột nhiên toát ra vô số tình tiết rất hoang đường trong tiểu thuyết, năng lực ngôn ngữ của cô bị đánh tan: “Anh anh anh. . . . Không phải anh đã nghe Hứa Phương Chu. . . . Cho nên mới như vậy, đối với tôi như vậy. . . . . .”

Hồ Nhất Hạ cảm thấy mình đã xác định được đáp án trong sự trầm mặc của anh, đó cũng không phải là đáp án tốt gì, cô nhất thời sợ hãi: “Tôi thừa nhận tôi không nói, nhưng anh cũng suy nghĩ giùm tôi, người mình thầm mến mười năm lại dẫn theo cô gái khác nhào vào lồng ngực của nước Mỹ, nếu là anh, anh có thể nhất thời nóng óc chạy đi hay không. . . .”

Chiêm Diệc Dương bất đắc dĩ vỗ trán, anh không nói câu nào, cô lại nghĩ loạn một hồi, thật là làm cho người ta đau đầu, nghe đến đó rốt cuộc nghe không vô: “Dừng lại.”

“Nếu như anh. . . .”

“Người anh quen biết họ Phương tên Chu.”

(⊙_⊙)

“Bây giờ có thể tiếp tục anh?”

Hồ Nhất Hạ chậm chạp hồi hồn, 20 mấy năm trong đời chưa có lúc nào mất mặt như bây giờ, thấy gương mặt anh vẫn không sóng không gió như cũ.

Đã mất mặt đến mức này, Hồ đồng chí quyết định không biết xấu hổ triệt để, giương khuôn mặt nhỏ nhắn lên: “Chị chơi trai đó. . . . Thế nào?”