Chương 20

[“Có chuyện gì sao?: Thẩm Lâm Kỳ ngồi ở bàn làm việc, thấy Mạch Nhiên đột nhiên xông vào, nhìn qua không hề tức giận.

Mạch Nhiên nhìn anh, rồi nhìn về phía Khương Tuệ đang ngồi chỉnh tề trên sô pha, đành kiên trì nói: “Thực ra … không có chuyện gì, em tới muốn hỏi, anh có đi ăn cơm không?”]

Bầu không khí trở nên ngượng ngập, Thẩm Lâm Kỳ thần sắc biến đổi, con mắt thú vị nhìn Mạch Nhiên, ngón tay lại bắt đầu nhẹ nhàng gõ mặt bàn.

Nhất thời, Mạch Nhiên cảm thấy mặt mình nóng ran, thật sâu sắc mà nghĩ cái đầu mình nhất định là bị kẹp giữa cánh cửa rồi, không thể nào lại có thể thốt ra một câu hỏi chẳng ăn nhập gì như thế! Vẫn còn ăn cơm ư? Ăn thì lớn lên mà không có đầu óc!

Ở phía sau, Khương Tuệ ngồi ở ghế sô pha đứng lên, dáng vẻ tươi cười, chìa tay ra muốn bắt tay, cô ta nói: “Bạch tiểu thư, xin chào! Lần đầu gặp mặt, tôi là Khương Tuệ.”

Khương Tuệ biểu hiện ra ngoài thái độ vô cùng hữu hảo khiến Mạch Nhiên cảm thấy ngoài sức tưởng tượng. Cô vốn tưởng rằng bạn gái cũ mới chạm mặt… ít nhất… đại chiến ba trăm hiệp, nếu không phải cô ta dùng nhãn thần giết chết Mạch Nhiên, thì cũng là Mạch Nhiên dùng giày cao gót nện chết cô ta, thế mới có thể hòa bình mà sống !!! (Chị có thể bớt hâm đi một tý được không? ><)

Hiện tại tình huống này… Liệu có phải Linda tình báo nhầm không, Mạch Nhiên bắt kẻ gian nào ở đây?

Mạch Nhiên không khỏi nghi hoặc đứng lên, nhìn Khương Tuệ tay vẫn giơ ra. Mạch Nhiên tâm nhất hoành, đi qua bắt lấy tay cô ta, nói: “Chị Tuệ khách khí rồi, không cần tự giới thiệu như vậy, em từ hồi tám tuổi đã biết đến chị” Lời nói vừa xuất khỏi miệng, Mạch Nhiên phát hiện trong đó có phần ám chỉ cô ta, lông mày cô ta hơi nhíu lại.

Trời đất chứng giám, Mạch Nhiên thật là không có ý này, nhanh chóng nói: “Em nhớ nhầm a, hình như là mười tám tuổi.”

Khương Tuệ ngẩn ra, bỗng nhiên nở nụ cười, quay đầu nhìn Thẩm Lâm Kỳ nói: “Lâm Kỳ, bạn gái anh rất thú vị.”

Mạch Nhiên nghe cô ta nói xong có chút mơ hồ. Cái gì mà thú vị? Chỗ nào thú vị? Cô ta rốt cuộc có ý gì? Mạch Nhiên nhíu mày.

Khương Tuệ dường như một chút cũng chưa nhận ra được địch ý của Mạch Nhiên đối với mình, chỉ thu hồi tay rồi thản nhiên nói: “Không còn sớm nữa, em đi trước, không quấy rầy hai người ăn cơm.” Cô ta nói đến đây, dường như nhớ ra điều gì lại tiếp tục: “Lâm Kỳ, anh ưng thuận chuyện của em rồi, đừng quên!”

Thẩm Lâm Kỳ gật đầu, rốt cuộc phản ứng.

“Vậy em yên tâm rồi, Bạch tiểu thư, lần sau gặp lại!” Khương Tuệ ra khỏi cửa còn không quên vẫy tay chào tạm biệt.

Mạch Nhiên bị cô ta diễn đến độ sợ choáng váng đầu óc, mãi đến khi Thẩm Lâm Kỳ đến phía sau, cô mới lấy lại tinh thần, sau đó liền bị anh làm cho hoảng sợ.

Mạch Nhiên nói: “Anh là quỷ sao? Đột nhiên xuất hiện sau lưng người ta hù chết người à?”

“Em khi nãy chẳng phải đột nhiên xông vào phòng làm việc của anh sao?” Thẩm Lâm Kỳ hỏi.

“Cái này giống nhau sao?” Mạch Nhiên vội vã lấp liếm, “Chúng ta là mục đích bất đồng, em là tới để bắt… Thôi đi, vừa rồi cô ta nói anh đáp ứng cô ta cái gì vậy?”

“Đương nhiên là đồng ý với cô ta trọng thập cũ ái, gương vỡ lại lành!”

Nói xong, Thẩm Lâm Kỳ bình tĩnh quét mắt nhìn chằm chằm Mạch Nhiên đang ngẩn tò te nói: “Nếu không phải vậy, chẳng phải là khiến cho em đến một chuyến tay không sao?”