Chương 20

Đi qua tấm bình phong khắc hoa màu trắng kiểu Âu là bước vào một không gian rộng lớn, ánh đèn nghiêng như dòng nước. Căn phòng được bài trí theo phong cách trang nhã và ấm áp, chỉ có một chiếc bàn tròn màu trắng đặt chính giữa. Một người phụ nữ mặc đồ tinh tế ngồi sau chiếc bàn.

Giản Dao và Bạc Cận Ngôn tiến lại gần.

Không thể không thừa nhận, Doãn Tư Kỳ là một phụ nữ có khí chất. Cô mặc bộ váy dài màu đỏ hở vai, cử chỉ tao nhã. Ngay cả Giản Dao, lần đầu tiên gặp người phụ nữ này cũng phải tán thưởng phong thái phóng khoáng và gợi cảm của cô. Tuy nhiên, ánh mắt của Doãn Tư Kỳ có vẻ lạnh lùng và xa cách, khiến người khác không dễ tiếp cận. Chỉ có điều, thần sắc lạnh lùng lập tức biến thành sự quở trách đầy nữ tính khi Bạc Cận Ngôn đứng trước mặt Doãn Tư Kỳ. Cô liếc nhìn anh. “Cuối cùng cậu cũng chịu ăn cơm với tôi.”

Bạc Cận Ngôn không hề bận tâm, tự kéo ghế ngồi xuống rồi nói với Giản Dao: “Em ngồi đi.”

Doãn Tư Kỳ đứng dậy, mỉm cười bắt tay Giản Dao: “Chào cô!”

Giản Dao nở nụ cười lịch sự. “Chào chủ tịch, tôi là Giản Dao.”

Ba người ngồi vào vị trí.

Doãn Tư Kỳ liếc nhìn Bạc Cận Ngôn: “Tôi còn tưởng trợ lý của cậu là người lập dị, ngông cuồng, tự cao tự đại giống cậu.”

Doãn Tư Kỳ nói thẳng câu này, Giản Dao lập tức thấy có cảm tình. Cô cười, đáp: “Tất nhiên tôi không phải loại người đó.”

Lúc này, Bạc Cận Ngôn mới nhướng mắt nhìn Doãn Tư Kỳ, cất giọng chế giễu: “Chị đánh giá tôi như vậy sao?”

Doãn Tư Kỳ cắn môi, khóe mắt hiện ý cười. Đang định lên tiếng, Bạc Cận Ngôn đột nhiên nhớ ra điều gì đó, anh ngoảnh đầu nhìn Giản Dao, ánh mắt tỏa ra khí lạnh. “Em cũng nghĩ như chị ấy?”

Giản Dao không để ý đến thái độ bức người của anh, cất giọng vui vẻ: “Là ai tự dưng thuyên chuyển tôi mà chẳng nói một tiếng nào?”

Chứng kiến cuộc trò chuyện của hai người, Doãn Tư Kỳ hơi bất ngờ. Cô mỉm cười. “Giản tiểu thư, là tôi đề nghị Cận Ngôn đến công ty điều tra. Cậu ấy nhất định đòi cô làm trợ lý thì cậu ấy mới nhận lời. Vì vậy, tôi chỉ còn cách thuyên chuyển cô.”

Nhất định đòi cô làm trợ lý thì mới nhận lời?

Trong lòng Giản Dao “nở hoa”, cô nhìn Bạc Cận Ngôn, trả lời: “Không sao, tôi cũng tự nguyện tham gia.”

Doãn Tư Kỳ nói tiếp: “Tôi tưởng hai người đã bàn đâu vào đấy rồi. Không ngờ Cận Ngôn chẳng nói năng gì, tự mình quyết định…”

Bạc Cận Ngôn cắt ngang lời cô: “Vài giây trước, chúng tôi đã bàn xong. Chị nói vào việc chính đi.”

Doãn Tư Kỳ mỉm cười, quay sang Giản Dao: “Xin chính thức giới thiệu, tôi là chị gái của Cận Ngôn.”

Giản Dao đại khái đoán ra Doãn Tư Kỳ và Bạc Cận Ngôn có mối quan hệ bà con thân thích nhưng cô không ngờ họ là chị em bởi cô chưa bao giờ nghe Bạc Cận Ngôn nhắc tới chị gái.

Dường như nhận ra nghi hoặc của cô, Doãn Tư Kỳ giải thích: “Chị em khác cha khác mẹ. Bố Cận Ngôn tái hôn với mẹ tôi. Không nhiều người biết chuyện này. Chúng tôi cùng trưởng thành ở Mỹ.”

Trong khi chờ thức ăn dọn lên bàn, Doãn Tư Kỳ kể lại sự việc.

“Cái chết của Vương Uyển Vi đã được phía cảnh sát xác nhận là tự tử. Tôi muốn hai người giúp tôi điều tra hai việc. Thứ nhất, trong di thư để lại, Vương Uyển Vi cho biết vì áp lực quá lớn, không thể chịu đựng hơn nên quyết định kết thúc cuộc đời. Tôi không biết áp lực đó có liên quan đến môi trường làm việc của Phòng khách hàng lớn số 3 hay không? Nếu nguyên nhân xuất phát từ phong cách quản lý tồn tại trong phòng mà người khác không biết, tôi nhất định phải làm rõ. Vì vậy, tôi muốn biết nguyên nhân cụ thể khiến cô ta tự tử. Thứ hai, tôi đã yêu cầu phía cảnh sát không công bố nguyên nhân Vương Uyển Vi tiêm ma túy quá liều dẫn đến cái chết. Tôi nghe nói, trong một số công ty ở Trung Quốc tồn tại tình trạng không ít nhân viên sử dụng, thậm chí buôn bán ma túy. Vương Uyển Vi có vẻ là một cô gái hiền lành, yếu ớt. Cô ta lấy ma túy từ đâu? Liệu có còn những người khác ở phòng Khách hàng lớn số 3 hay ở trong công ty cũng sử dụng ma túy? Liệu trong công ty có tồn tại mạng lưới ma túy mà tôi không hay biết? Tôi không cho phép trong công ty của mình xuất hiện ung nhọt đó.”