Chương 20

– KHOAN. – Nó hồng hộc chạy vào. Toàn trường đều dồn sự chú ý vào nó.

Một con bé mặc chiếc váy trắng …nhưng đã lấm lem bùn đất. Đầu tóc rối bù. Hai tay xách guốc. Thở ko ra hơi, chạy từ cổng trường vào. Nhiều ánh mắt thiếu thiện cảm dõi theo từng dấu chân của nó. Tiếngxì xào bàn tán ày càng to và rõ hơn. Nó mặc kệ tất cả. Nó vẫn cứ bước…tiến thẳng lên sân khấu.

Huy nhìn nó. Thở phào nhẹ nhõm. Nhưng….rốt cục là có chuyện gì….

Nó nhìn thấy bà Châu. Bà ta ngồi ngay hàng ghế danh dự. Lại còn liếc nó 1 cái rồi che miệng cười.

Phải! Bà ta cười cho sự ngu ngốc của nó lúc này. Cười cho vẻ bề ngoài của nó.

Nó nhẹ nhàng ngồi xuống. Bên cạnh chiếc piano. Từng ngón tay khẽ miết nhẹ trên từng phím đàn trắng muốt. Những giai điệu đầu tiên của bài My Angel vang lên trong ko gian. Tiếng xì xào bàn tán của lũ con gái nhiều chuyện nhỏ dần. Toàn trường im lặng tuyệt đối, ko một tiếng động nhẹ.

Tiếng đàn cất lên, khi thì da diết sâu lắng, khi thì trầm bổng vang cao. Từng nốt nhạc như chứa chan bao tâm tư, tình cảm của người cầm phím cũng như người viết nó. Mọi người chăm chú lắng nghe, dường như bản nhạc …là để dành riêng cho họ vậy.

Nước mắt nó lặng lẽ rơi. Thấm đẫm từng phím đàn nhỏ. Nó đang khóc vì hạnh phúc sao? Khóc cho tình yêu thương của mẹ nó sao? Khóc cho mối tình 17 năm về trước của mẹ nó sao? Khóc…. vì người cha tệ bạc đó sao?

Người đàn ông sững sờ. Bản nhạc này….

Không thể. Nhất định phải có sự trùng hợp nào đó.

Nhưng…phong thái đó…cách chơi đàn đó…chỉ có người ấy….mới có thể….

..

.

Bản nhạc nhỏ dần. Rồi kết thúc. Mọi người dường như vẫn còn chìm sâu vào giai điệu. Mãi 1 lúc sau, tên MC mới choàng tỉnh.

“Xin…xin…cám ơn bạn Hà Linh, bản nhạc rất…rất….”

Tên MC chưa nói xong, toàn trường đều đã đứng lên vỗ tay nhiệt liệt chúc mừng nó ko ngớt. Người người thi nhau chạy lên tặng hoa cho nó. Bản nhạc…thực sự đã thuyết phục mọi người một cách tuyệt đối.

Nó bật khóc vì sung sướng. “Mẹ ơi, con làm được rồi”.

Thực hiện xong phần thi, nó vội chạy xuống mặc kệ đám đông vẫn đang hò reo vỗ tay ko ngớt.

Mặc kệ, nó ko quan tâm, mối lo nhất của nó lúc này là mẹ cơ mà. Lục đục mò tìm chiếc điện thoại, nó vội bấm số của Nhật. Sau một loạt tiếng tít..tít dài cũng có một giọng con trai nghe máy.

“Nhật…mẹ …mẹ tớ….”

“Đừng lo, bác tỉnh rồi. Cậu đến thăm bác đi”

“Được được, tớ đang đến đây…” – Nó vội cúp máy rồi chạy như bay ra ngoài cổng trường bắt xe.

– Linh! Cậu sao thế? Có chuyện gì? – Huy cùng Trang, Ken hớt hải chạy tới.

– Mẹ tớ …mẹ tớ bị ngất. Đang…trong bệnh viện.

– Bác thế nào rồi chị? – Ken lo lắng.

– Tỉnh …tỉnh rồi. Tớ phải đi…. – Nói rồi, nó leo nhanh lên taxi. Thấy vậy Trang, Ken, Huy cũng vội theo nó.

– Mẹ tỉnh rồi à, mẹ …mẹ lại làm con lo….hức hức…. – Nó nức nở ôm chặt lấy mẹ.

– Thôi nào, mẹ có sao đâu này. – Mẹ mỉm cười dịu dàng nhìn nó. Nhưng môi bà vẫn trắng bệch. Khuôn mặt vẫn xanh xao.

– Kệ. Tại mẹ làm con sợ. – Nó nức nở to hơn.

– Ko khóc nữa. Nói cho mẹ nghe, hôm nay con biểu diễn có tốt ko?

– …hức…tốt…hức… ạ.

– Vậy là mẹ vui rồi. – Bà Lan mỉm cười. Nụ cười thật hiền. Rồi bà quay sang chỗ Huy, Trang, Nhật, Ken đang đứng. – Cám ơn các cháu đã đến thăm bác. Muộn rồi, các cháu về nhà đi ko bố mẹ lại lo.

– Ko sao đâu bác, cháu có thể ở lại mà. – Huy cùng Ken nhanh nhảu.

– Cháu cũng thế nữa. – Trang.

– Bác cám ơn các cháu nhiều lắm. Ken này, con đưa chị Linh về thay đồ rồi ngủ sớm đi. Mai đến thăm bác cũng được mà.

– Ko. Con ở đây với mẹ cơ. – Nó bám chặt mẹ nó.

– Con mặc đồ thế này, ở bệnh viện ko tiện đâu. Các con về đi. Muộn lắm rồi. – Bà Lan bất chợt ho nhẹ một tiếng.

– Nhưng…

– Con ko nghe lời mẹ sao? Ken, con đưa chị về đi.

– Vâng. Vậy….mai con đến thăm bác.

Nghe mẹ nói vậy, nó ko cãi thêm nữa. Đành ngậm ngùi bước theo sau Ken đi về. Mặc dù trong lòng ko muốn chút nào.

Gió đêm thổi nhẹ, thốc vào phòng bệnh đang nồng nặc mùi thuốc. Nhật nhẹ bước đến bên giưòng bà Lan, hai hàng nước mắt vẫn lăn dài trên má bà. Nhận thấy có người, bà vội lấy ống tay áo quệt vội nước mắt, quay sang. Bà ngạc nhiên.

– Cháu vẫn chưa về sao?

– Bác…bác bị ung thư…

– Bác…- Bà sững sờ nhìn người con trai trẻ trước mặt mình.

– Linh chưa biết chuyện này phải ko ạ? – Nhật ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh giường bệnh, khẽ hỏi.

– Bác ko muốn con bé biết. Bác sợ con bé ko chịu nổi cú sốc này. – Bà Lan thẫn thờ thở dài. Nước mắt bà chực rơi ra. Dường như….chỉ cần một cơn gió nhẹ thôi….khẽ thổi cũng có thể khiến giọt nước mắt đó tràn ra.

– Nhưng…bác có nghĩ…nếu mất bác, Linh sẽ ra sao ko? – Nhật nghẹn ngào hỏi.

– Bác biết chứ, nhưng bác còn sự lựa chọn nào khác nữa đâu. Bệnh của bác ko thể chữa được, con bé sẽ biết. Nhưng ko phải lúc này.

– Bác…

– Cháu đừng nói cho Linh biết. Được ko? Coi như bác cầu xin cháu. Bác chỉ còn sống được một thời gian ngắn nữa thôi. Bác ko muốn Linh phải đau khổ, phải khóc, suy sụp. Bác chỉ muốn nó cười…cười thật nhiều. Cười..sẽ tốt hơn…khóc. Phải ko cháu. – Bà Lan nói, niềm hạnh phúc lan toả trên nụ cười của người mẹ hiền.

– Cháu…

– Được ko.

Trước câu nói tựa như cầu khẩn của bà Lan. Nhật mím môi, lặng lẽ gật đầu.

Từng cơn gió tiếp tục thổi. Tấm rèm cửa theo làn gió bay bay trong màn đêm tĩnh lặng. Làm mái tóc người mẹ khẽ đung đưa.

– Còn bố của Linh đâu hả bác? Ông ấy ko đến thăm bác sao?

– Ông ấy… đang sống rất vui vẻ.

– Tại sao….- Nhật ngập ngừng.

Bà Lan khẽ xoa đầu Nhật như xoa đầu một đứa trẻ ngoan.

– Ông ấy…có cuộc sống của ông ấy, mẹ con bác có cuộc sống của riêng mình. Ko ai còn nhớ đến ai cả. Tất cả chỉ là quá khứ thôi cháu à.

– Người đó…bỏ bác…

– Cũng ko thể trách ông ấy được. Cũng do cuộc sống khi ấy quá túng bẫn khiến ông ấy ko thể chịu nổi. Nên đã chọn cách ra đi. Cháu biết ko? Khi ấy…bác mới mang thai bé Linh được hai tháng. Thậm chí…bác còn chưa nói tin vui này cho ông ấy nữa. – Nước mắt lại lặng lẽ rơi trên gò má bà.

– Ông ấy…vô tình đến vậy sao?

– Ko. Là tại bác. Bác đã chọn con đường nghệ thuật vì sở thích của cá nhân mình. Bác cũng rất thích piano, giống Linh bây giờ đấy. Mà vào thời gian đó, đi theo con đường ấy quả thật là sai lầm. Ko ai biết thưởng thức âm nhạc, nghệ thuật. Khiến cuộc sống trở nên khó khăn hơn bao giờ hết. Vì vậy, cưới nhau chưa đầy một năm, ông ấy đã quyết định ra đi.

– Cháu xin lỗi. Cháu thật vô ý.

– Ko sao. Bác phải cám ơn cháu rất nhiều mới đúng. Cám ơn cháu đã chịu lắng nghe những lời này của bác.

– Thôi. Bác nghỉ sớm đi ạ, mai cháu sẽ lại đến thăm bác. – Nhật đứng lên, cúi đầu chào bà Lan một cách lịch sự. Rồi rảo bước ra ngoài, đóng cửa phòng một cách thật nhẹ nhàng.

Bà Lan nhìn theo bóng dáng của cậu trai trẻ khuất dần sau cánh cửa. Tim bà chợt quặn lại. Đau nhói. Vết thương lòng ấy…bà đã cố quên …nhưng tại sao…Người đó…lại một lần nữa xuất hiện…tiếp tục làm tan nát trái tim bà. Tại sao lại xuất hiện ngay trước mắt bà, ngay trước mặt đứa con gái bé bỏng của bà chứ…

Tại sao…

Đã 17 năm trôi qua. Hình ảnh người đó vẫn cứ in đậm trong tâm trí bà Lan. Dường như bà càng cố quên thì nỗi nhớ đó lại càng sâu đậm thì phải. Dáng người ấy… đôi mắt ấy…làm sao bà quên được chứ. Chỉ có điều, người đó giờ đây cao sang hơn rất nhiều. Trông bệ vệ biết bao.

Nỗi đau lại quằn quại hơn. Tựa như hàng ngàn, hàng vạn mũi kim châm vào trái tim bà. Đau đớn. Giá buốt…

Gió dường như cũng thấu hiểu cho nỗi đau mà bà phải gánh chịu trong suốt những năm tháng qua.

Mưa cũng nhẹ rơi như khóc thương cho bà.

Cảnh vật giờ chỉ là hư vô…