Chương 20

Lần đầu tiên nhìn thấy mẹ ruột của Dạ Trạch Vũ, trong lòng ta cảm thấy thật sự rất kinh ngạc, ta buồn cười liếc nhìn Dạ Trạch Vũ một cái, nhỏ giọng “Tại sao ta lại không biết, thì ra chàng cũng có “Luyến mẫu tình kết”nha.” (luyến mẫu tình kết: yêu và bám lấy mẹ)

Mắt hắn hơi khép lại, nhìn ta như có như không, rồi lại quay đầu lại nhìn phía trước.

Ta nhàm chán ngậm miệng, không hề nói gì nữa.

Tuy rằng mẫu thân hắn đã hơn bốn mươi tuổi, nhưng ta thấy bộ dáng bà như mới 30 tuổi thôi, nguyên nhân có lẽ là bà ấy cũng giống ta có khuôn mặt như trẻ con. Nhưng nếu nói đến khí chất, mẫu thân nhẵn nhụi dịu dàng, mặt mày diễm lệ phúc hậu làm mê hoặc lòng người. Bà thuần thục ôm tiểu quỷ đang bi bô tập nói kia, “Đứa bé này, trông như khuôn mẫu của Trạch Vũ vậy. Đã đặt tên cho nó chưa?” .

“Dạ Thừa Ngạo.” .

Bà gật gật đầu, coi như không tồi, ta cũng thấy tên này rất hay, rất dễ nhớ.

“Tên rất hay. Hiểu Diên thân mình có khỏe không.” Bà ôn nhu cười nhìn ta.

Ta gật đầu”Đã không sao rồi ạ. Thân thể con luôn luôn khỏe mạnh mà.” Thoạt nhìn, tiểu tử và bà nội nó, đã thấy bà nội này rất thích cháu nha, trong lòng ta thầm nghĩ, nếu ngày nào đó ta cùng Dạ đi đến thế giới của hai người thì nhất định sẽ đem tiểu quỷ này cho bà nội nuôi nấng, đợi khi nó lớn hơn chút nữa, ta sẽ bảo Dạ đưa ta ra ngoài du ngoạn, đi bất cứ đâu, đi vòng quanh Trung Quốc cũng tốt, đến những nơi non nước hữu tình, tìm hiểu phong tục ở nhiều nơi, nhất định sẽ rất vui vẻ. Chỉ là ta còn muốn có một đứa con gái nữa, sinh được một nam một nữ vẫn là giấc mộng trong lòng ta, thực hiện được giấc mộng này ta mới an tâm du sơn ngoạn thủy, uhm, đúng thế. Nghiệp lớn trồng người là không thể chậm được, nếu không chờ đến khi ta già, làm sao còn thoải mái nhàn hạ đi du sơn ngoạn thủy được nữa, cho dù nghĩ muốn cũng không có sức làm. Phương châm sống của ta chính là: thừa dịp tuổi trẻ phải đem mọi việc giải quyết, thì sau này mới có thể không có ràng buộc mà hưởng thụ cuộc sống.

“Về sau dẫn nó tiến cung nhiều một chút.”

Ta giật mình phục hồi tinh thần, cẩn thận đón lấy tiểu tử kia, cười nói “Nhất định nhất định, nếu mẹ thích nó như vậy, nhất định con sẽ thường mang nó đến chơi.” Tại sao lại không đến chứ, còn phải phiền toái bà ấy chăm sóc nó cơ mà. Nghĩ đến đây, ta cũng cười càng thêm sáng lạn hơn.

Lên xe ngựa, ra cung ta mới nhẹ nhàng thở ra, trong cung luôn nhiều quy củ, ta chỉ sợ không cẩn thận một chút sẽ làm sai, không chỉ chính mình mất mặt, mà còn bị hạ nhân xem thường, cũng may mẫu thân hắn cũng không phải là người cổ hủ không tốt, đối với nhất cử nhất động của ta cũng đều là mở một con mắt nhắm một con mắt mà tinh tế bao dung. Tại sao lão mẹ tính tình tốt như vậy lại sinh ra một đứa con tính tình thô bạo như hắn chứ, ta thăm dò Dạ Trạch Vũ vài lần, ngược lại bất đắc dĩ lắc đầu, thiên nhiên quả nhiên là kỳ diệu vô song ah, đột biến cũng quá là cực đoan.

Ta nhẹ nhàng bế tiểu Thừa Ngạo đang ngủ say trong lòng, mong rằng đừng cho nó đột biến thành người so với cha nó tính tình càng bất định cổ quái thì tốt rồi.

Đột nhiên nhớ tới cái gì, ta đẩy hắn, thấy hắn chuyển hướng nghi hoặc nhìn ta, nói “Dạ, chàng nói, chúng ta cho … cho tiểu tử này một muội muội, được không?” Nam nhân sao, đối với việc thế này làm sao có thể cự tuyệt? .