Chương 20

tôi bắt đầu nhớ ra việc họ đã đứng nói chuyện ở trước cổng Chereston.. nên đôi mắt tôi cứ giương to. O___o

“hai người quen nhau sao?”

“ko quen.” – “mới quen”

họ cùng đồng thanh đáp nhưng lại là 2 câu trả lời khác nhau, sư huynh bảo là ko quen.. còn Khải lại bảo mới quen??

“vậy là sao?”

“uh, thì mới quen…”

lúc này, lão sư huynh phát xít mới chịu ngẩng mặt nhìn tôi, thái độ nửa phớt lờ nửa xét nét.. khó mà diễn tả được. sư phụ gọi người mang thêm 2 cái chén, và 2 đôi đũa.

“hai đứa quen nhau sao vậy?”

sư phụ hỏi và nhìn Khải, anh vừa uống ngụm nước nghe thấy thì trả lời nhanh..

“àh bọn cháu..gặp nhau ở cổng khách sạn..anh này nói là đồng nghiệp của Yên.”

“ko, tôi hỏi cậu và con bé này quan hệ thế nào kìa”

“oh, xin lỗi..cháu cứ tưởng.. cháu và Yên ở cùng 1 khu trọ.”

“khu trọ?…chỗ Khu Phố 5 đường Cô Giang phải ko?….”

sư phụ và Khải trao đổi thêm gì đó nhưng tôi hầu như ko để ý… tôi vừa nghe Khải nói, rằng sư huynh bảo anh ta là… ĐỒNG NGHIỆP của tôi?

ko phải là bếp trưởng hay cấp trên sao? whew……. “đồng nghiệp”… tôi đưa mắt liếc nhìn sư huynh, bất chợt, thấy anh ta cũng đang nhìn tôi…T___T

thế là cả hai cùng lính quýnh ngó chỗ khác. ơn trời chẳng có ai chứng kiến vụ này cả.

-_____-

“hai đứa này…câm hết rồi hả?”

“T__T dạ…tại thầy với Khải đang nói…”

“có học được của nó món nào hay chưa?”

“ch…”

tôi mở miệng định bảo “chưa”, nhưng rồi có ý nghĩ nào đó chợt ngăn lại, hoặc là tôi chợt nhớ ra cái món couple cơm ban trưa.

“ah… có ạ.”

câu trả lời của tôi dường như làm Quân ngỡ ngàng thì phải, vì đang ăn bỗng anh ta sững người ngước lên nhìn… giọng phát xít thường ngày bỗng trở nên nhẹ tênh.

“có.. sao..?”

tôi ko đáp, cũng vì ko biết nói sao.. và rồi xộc đôi đũa của mình vào chén và gắp món mì xào Hải sản, Khải cũng vừa bắt đầu ăn…

do quán đông nên sư phụ chỉ ngồi thêm 5 phút thì bỏ xuống bếp, nên thành ra chỉ còn lại 3 chúng tôi.. điều quan trọng là 3 người ngồi cùng bàn, mà chẳng ai mở miệng hỏi ai câu nào..

tính của Khải, người ta ko hỏi mình thì thôi, ít khi nào anh chịu bắt chuyện với ai đó.. còn anh kia, sư huynh bếp trưởng, chả biết vì sao cũng câm như hến, như thể anh ta ko hề quen biết chúng tôi.

ko khí làm tôi khó chịu quá.. hít 1 hơi sâu, tôi bắt đầu xóa tan bầu tĩnh lặng của bữa cơm tối. bằng 1 lời giới thiệu..

“anh này… tên Quân, là bếp trường, cấp trên của Yên.”

“ah, vậy à?”

Khải ngừng ăn, quay sang Quân, bày tỏ sự tôn trọng xã giao gã sư huynh nhìn tôi trước, rồi cũng quay nhìn Khải..

“và là sư huynh của cô ta.”

O___o ???

tôi ngậm 1 họng mì ngạc nhiên khi sư huynh nói câu ấy, ko phải anh ta ko hề muốn thừa nhận điều đó hay sao?

Quân đưa tay chỉ ra hướng cầu thang.

“chúng tôi cùng học 1 thầy, là người lúc nãy, chủ quán.”

Khải có vẻ thấy thú vị với những bật mí mà sư huynh vừa nói, mắt anh sáng và môi khẽ nhoẻn cười..

“thế sao 2 người có vẻ ko… thân thiện với nhau lắm?” câu hỏi khiến tôi lẫn sư huynh đều cứng họng, rõ ràng là Khải nhận ra điều gì đó ko được tốt đẹp cho lắm giữa chúng tôi.