Chương 20: Anh chàng đầu bếp đẹp trai

Linda quả nhiên không hề chần chừ chút nào, rất nhanh sắp xếp cho Tô Tiểu Lai một bà việc ở gần cửa sổ. Nói đây chính là làm nhân viên thực tập sẽ có đãi ngộ đặc biệt.

Tô Tiểu Lai bắt đầu tập trung vào sửa sang lại không gian làm việc của riêng mình, sau một hồi, chiếc bàn làm việc trống trải, đơn giản nhờ có những đồ vật trang trí nhỏ bé, xinh đẹp mà trở lên sinh động hơn rất nhiều.

Sau khi hoàn tất, cô quay ra nhìn xung quanh thì thấy trước mặt là không khí yên tĩnh và những gương mặt vô cùng trầm lặng. Cô không khỏi thở dài cảm thán từ đáy lòng, rồi đứng lên quan sát, càng thấy hiểu. Không khí công ty như vậy đúng là chỉ phù hợp với khẩu vị của người nào đó thôi. Trầm tư một lát, cô quyết định đầu tiên là phải làm quen và gây ấn tượng tốt với các đồng nghiệp.

Vì thế bóng hình nho nhỏ của Tiểu Lai di chuyển khắp phòng làm việc, từ bàn này tới bàn kia, mang cho mỗi người một cốc trà. Bước đầu tiên lấy lòng đồng nghiệp đã thành công. Hành động nhỏ bé này của Tiểu Lai đã làm những vị trai tài gái sắc dâng lên ý khen ngợi từ đáy lòng: “Cô gái này thật tốt, rất được.”

Nhưng ngoại trừ những người trên thì chỉ có một người con gái, khi Tiểu Lai bưng một ly trà nóng hôi hổi đến bàn người đó, một chuyện quỷ dị đã xảy ra.

Hả? Đáng sợ quá….

Tôi muốn biến mất…..

Đại oan gia….

…… Triệu Linh San

Đối phương chấn động không thua gì cô, không nói được câu rõ ràng: “Cô…cô…Tô..Tô…Tô Tiểu Lai, tại sao cô lại ở đây?” Triệu mỹ nhân vẻ mặt kinh hoàng, tay chỉ vào Tiểu Lai hỏi.

Hơi thở của Tiểu Lai phả trước mặt Triệu mỹ nữ, miệng há thành chữ O dần dần lấy lại sự vững vàng, hai tay cô chống nạnh, khí thế hừng hực trả lời: “Sao nào? Công ty này là của cô hay sao mà cô có thể đến còn tôi thì không?”

Triệu mỹ nhân khuôn mặt tái xanh mét rồi lại hóa thành trắng bệch đứng bất động tại chỗ, một lúc lâu mới thốt ra một câu: “Cô có dám khẳng định là cô không đi cửa sau không?”

Tiểu Lai run rẩy ~ing

Hừ, cô ta có thể đoán được sao?

“Đừng bảo là lần trước kêu cô bồi rượu, vì thế cô chớp lấy cơ hội mà quyến rũ Trình đại ca chứ? Được lắm, Tô Tiểu Lai, nhìn cô ngày thường là dáng vẻ trong sáng thế, hóa ra chỉ là ngụy trang thôi!!!” Triệu mỹ nhân gây khó dễ.

Cơ mặt Tiểu Lai co rút, càng run hơn.

Một tiếng “Trình đại ca” làm cô nổi hết cả da gà, buổi sáng mới ăn một cái bánh bao cơ mà trong bụng đã cồn cào, cuồn cuộn như nước Trường Giang chảy ngược lên trên, suýt nữa thì cô không kiềm nổi phun ra ngoài.

Vì thế Tô Tiểu Lai bắt đầu phản kích: “Này, cô gọi một tiếng “Trình đại ca” thật sự rất thân thiết và có phần mờ ám đấy nhỉ. Theo như tôi thấy thì cô và anh ta mới có liên quan đấy?”

Tô Tiểu Lai thầm nghĩ, anh trai hình như đã nghĩ lệch lạc rồi, anh ấy nghĩ gì mà lại thuê yêu nữ họ Triệu về làm chứ???!!!

“Cô, cô…?” Triệu mỹ nhân oán hận, mặt đỏ như đít khỉ giận dữ.

Bạn trẻ Tiểu Lai dương dương đắc ý, bỗng dưng phía sau lưng cô vang lên một tiếng quát lớn: “Hai cô theo tôi vào trong phòng mau”!

Được lĩnh giáo hình phạt của Linda rồi mới biết lời đồn không hề sai chút nào. Cô ta quả thật tàn nhẫn đến mức biến thái, nhẫn tâm không kiêng nể, lãnh đạm và vô tình, xử phạt không chút lưu tình, trực tiếp ra lệnh: “Các cô đã quên mất nội quy của công ty như thế nào rồi sao? Nội quy công ty có tất cả 39 điều, hai cô hãy chép một trăm bản nội quy của công ty, và nộp cho tôi trước 12 giờ trưa ngày mai”.

Tiểu Lai âm thầm oán hận trong lòng. Cô mới đến làm việc ở công ty ngày đầu tiên, hiểu nội quy của công ty được cái rắm đấy. Hơn nữa, trưởng phòng có cần thiết phải tàn nhẫn đến mức đó không? TT__TT

Tiểu Lai trừng mắt lườm Triệu yêu nữ, trong ánh mắt rõ ràng muốn nói: “Triệu yêu nữ, cô chết chắc rồi.”

Mỹ nhân trừng lại: “Cô thì tốt hơn chắc.”

Tiểu Lai nở một nụ cười từ đáy lòng: “Cũng chưa chắc nha, ha ha ha.”

Đương nhiên, dựa vào quan hệ, Tô Tiểu Lai có thể may mắn thoát khỏi nguy nan, chỉ có khổ thân cho Triệu mỹ nhân thôi. Chẳng những vẻ đẹp bị bòn rút mà tinh thần cũng bị hành hạ đến không được yên thân.

***

Giữa trưa, Tô Tiểu Lai đi theo đồng nghiệp Tiểu Miêu xuống căng tin của công ty ăn cơm.

Công ty lớn đúng là có rất giàu có nha, ngay cả đến căng tin cũng giống như cung điện hoàng gia. Duy nhất chỉ có điều không được hoàn mỹ là chính mình phải tự đi lấy đồ ăn. Nhắc tới công ty lớn, các nhân viên cũng có tố chất không hề tầm thường chút nào nha, ngay cả lúc ăn cơm, mọi người còn có thể giữ gìn dáng vẻ thong thả tao nhã và bình tĩnh của mình. Nếu như đây là ở căng tin trường học, Tô Tiểu Lai sớm đã giống như sói đói chụp mồi vọt tới trước chiếm đồ ăn nhanh nhất có thể. Đương nhiên, nhập gia tùy tục, điều này Tiểu Lai đương nhiên hiểu, nhưng điều bất an chính là phải xếp hàng?! Cô quan sát hai hàng dài toàn người là người trước mắt mà lòng đau như cắt.

“Tiểu Miêu, tại sao lại nhiều người như vậy chứ?” Tô Tiểu Lai rất kinh ngạc, nhiều cửa như vậy, tại sao mọi người lại phải xếp hàng dài thế kia.

“Cái này mà cậu cũng không biết à?” Tiểu Miêu nhìn cô bằng ánh mắt giết người không đền mạng, lập tức bày ra một bộ dáng bí hiểm, tiến đến bên tai cô hạ giọng nói: “Cậu không phát hiện ra hàng người này so với những hàng khác có gì rất khác biệt sao?”

“Thì đội ngũ đông người nhất à, này còn phải hỏi” Tiểu Lai cảm thấy hỏi vấn đề này đúng là làm nhục đến chỉ số thông minh của cô.

Tiểu Miêu liếc cô một cái: “Thật không rõ người có chỉ số thông minh thấp như cậu sao lại vào được công ty này không biết? Cậu không thấy cả đội ngũ này không có đàn ông à?”

Tô Tiểu Lai định nói gì đó rồi lại thôi. Không có khả năng, ai bảo người nào đó chính là đi cửa sau để vào công ty chứ.

Cẩn thận quan sát lại lần nữa, quả nhiên đội quân này toàn là người đẹp biết chăm sóc nhan sắc.

“Không cần hỏi tiếp, tí nữa cậu sẽ biết thôi.” Còn không chờ người nào đó mở miệng, Tiểu Miêu liền bày ra vẻ đừng-có-lên-tiếng.

Ui…

Thật thần bí ~ Mọi người trong công ty này thật đúng là……

Một loại mùi thơm của thức ăn nghênh diện bay tới, Tô Tiêu Lai bây giờ đã đói đến nỗi bụng dạ kêu vang, đứng ở phía trước cửa sổ đầu cũng không ngẩng mà ngón tay lại rất linh hoạt.

“Sư phó, tôi muốn món này, món này, món này, cả món này nữa.” Chỉ mới nhìn các món ăn thôi mà cô đã chảy nước miếng rồi.

Yên lặng – ing ~~~.

“Sư phó, tôi nói…..” Tô Tiểu Lai nhướn mắt lên thì một khắc đã bị ánh nhìn của người đàn ông trước mặt giết chết.

Trời ơi, sao lại có một người đàn ông đẹp trai tuyệt đối như vậy chứ!!! Cô không nhịn được mà giơ tay lên lau nước miếng nơi khóe miệng.

Tiểu Miêu ở phía sau không nhịn được mà chọc chọc vào cái eo thon nhỏ của Tiểu Lai, ở bên tai cô hỏi nhỏ: “Bây giờ thì cậu đã rõ chưa?”

Tô Tiểu Lai giờ thì đã hiểu một cách triệt để rồi, hóa ra đoàn người bề ngoài bình lặng tao nhã như vậy thôi, còn đâu trong lòng đúng là nhiệt tình như lửa.

Nhưng tại sao vị đầu bếp đẹp trai cứ dùng ánh mắt kinh hồn kia nhìn cô??? Không chịu lấy đồ ăn cho cô nữa chứ???

Ở trước mặt đầu bếp đẹp trai nên ai kia đành nhịn, nở nụ cười yếu ớt nói: “Ha ha, anh đầu bếp ạ, tôi muốn lấy đồ ăn,…”

Mỹ nam không biết thế nào lại đưa cho cô một cái cặp lồng cơm, vẫn là nụ cười tươi tắn mê hồn như trước: “Cái này cho cô.”

Gì cơ?!…..

Tô Tiểu Lai bị người đằng sau kéo kéo tay.

Tiêu Miêu bày ra bộ mặt nghiêm trọng, giống như người nhà thiên lôi, hỏi: “Cậu quen biết anh ta à?”

Không đợi cô phủ nhận, vị đầu bếp có ngoại hình cực kì đẹp trai đã đáp lời: “Đúng vậy”.

Oh My God!

Tô Tiểu Lai run rẩy.

L箠đầu tiên cô mắc phải tình huống khó xử này, anh đầu bếp này có ngoại hình đẹp thì đẹp thật đấy, nhưng mà không nên đùa bỡn người ta như vậy chứ. Thật là làm tổn thương đến tâm hồn non nớt của mình mà!

“Tớ không quen anh ta.” Cô vội vàng phủ nhận. Cô không muốn mình bị một đám nữ nhân đánh hội đồng đâu nha.

“Tiểu Lai, nhanh như vậy đã quên mất anh rồi sao?”. Anh chàng đẹp trai nháy mắt, dáng vẻ rất rất mê người.

Tô Tiểu Lai cảm thấy khổ sở hơn.

Người này không phải bị làm sao đó chứ? Chờ đã, vì sao anh ta lại biết tên cô?

Còn chưa kịp suy nghĩ thêm, chợt nghe thấy một trận huyên náo thúc giục nhanh lên của những người đằng sau, cô đành phải lườm anh ta một cái, tiếp nhận chiếc cặp lồng rồi xoay người rời đi.

Tiểu Lai nhanh chóng đuổi theo Tiểu Miêu, không cần nhiều lời làm chi, chỉ cần ánh mắt xám ngắt kia đã đủ để giết chết cô rồi.

“Tiểu Miêu, mình thề với ông trời ngoài kia, mình thật sự không quen anh ta”.

Hai người lần lượt ngồi xuống.

“Thật?” Trong mắt Tiểu Miêu hiện lên nét vui mừng.

Ai kia trịnh trọng gật đầu.

“Tiểu Lai, cậu nhìn trong cặp lồng cơm của cậu mà xem!!! Đấy so với phần cơm của tớ này, cậu dám khẳng định cậu không quen anh ta?” Tiểu Miêu thở dài.

Tô Tiểu Lai kinh ngạc, tất cả các món bên trong cặp lồng này đều là các món mà cô thích ăn nhất, lại còn màu sắc vô cùng ngon mắt, hơn nữa dinh dưỡng phối hợp rất tốt. Thế này thực sự là dùng rất nhiều tâm huyết khi nấu ăn.

Cô lắc lắc đầu, gắp lấy một miếng thịt kho cho vào miệng, thịt rất thơm và mềm, nước vừa đủ, gia vị vừa đủ, cô nhai kỹ rồi nuốt xuống. Tô Tiểu Lai cảm thán, TMD, ăn ngon quá trời, đời này cô chưa từng nếm qua món ăn nào ngon như vậy.

“Tiểu Miêu, cậu ăn thử miếng thịt này đi. Ngon cực kỳ, ngon lắm lắm luôn á” Tô Tiểu Lai đẩy cặp lồng về phía Tiểu Miêu, toàn đồ ăn ngon như vậy cô không thể nào thưởng thức một mình được.

“Tiểu Lai, cậu chắc chắn anh ta không phải là bạn hồi sơ trung, trung học hoặc tiểu học của cậu?” Tiểu Miêu vẫn cảm thấy hứng thú về quan hệ giữa Tô Tiểu Lai và anh chàng đầu bếp đẹp trai kia.

“Tớ lớn như vậy, bạn học không hề có ai đẹp như anh ta. Cậu yên tâm đi, tớ tuyệt đối không quen anh ta.” Tô Tiểu Lai tưởng mong rằng bạn mình đừng có hỏi thêm một câu nào về người đầu bếp kia nữa, để cô ăn một bữa cơm yên bình đi mà.

“Vậy thì bạn lúc mẫu giáo thì sao? Có khả năng không?” Tiểu Miêu biểu hiện vẻ mặt rất nghiêm trọng.

Tiểu Lai trên mặt đầy hắc tuyến -_-

***

Buổi tối về nhà, Trình Thiếu Phàm đột nhiên đưa cho cô một chiếc điện thoại di động vô cùng xinh đẹp, Tiểu Lai sung sướng cực kỳ. Kiểu dáng của chiếc điện thoại này là loại mới nhất trên thị trường nha, cô đã sớm “bồ kết” nó rồi từ khi nhìn thấy nó trên mạng, nhưng vì giá tiền của nó làm cô muốn ngất, không thể xuống tay được. Ha ha ha, anh nuôi của cô thật là tốt bụng quá đi.

“Anh, cái này cho em ạ?” Tô Tiểu Lai giả vờ rụt rẻ hỏi, nhưng trong lòng thật sự đang đàn pháo tưng bừng.

“Ai nói thế? Tiền này trừ vào tiền lương mỗi tháng của em.” Giọng trầm ấm của người nào đó lạnh lùng bật ra một câu làm đau lòng người khác.

“Gì ạ?” Miệng Tiểu Lai mở thành hình chữ O.

“Nhân viên thực tập mỗi tháng sẽ nhận số tiền lương khoảng ba ngàn, vừa đủ để trả cho chiếc đi động này.” Nói xong anh đứng dậy đi tắm.

Quá nhẫn tâm!!! Sao anh có thể đối xử vô cùng vô cùng tàn nhẫn với cô – đứa em gái bé bỏng duy nhất của anh vậy? Tô Tiểu Lai nhăn mặt nhíu mày túm lấy áo anh trai: “Anh à, vì sao anh có thể đối xử với em như vậy, em chỉ là nhân viên thực tập ở công ty anh, em chỉ nhận được có hai tháng tiền lương vậy mà anh thu gọn mất một tháng tiền lương của em rồi. Anh, anh đừng nhẫn tâm thế mà”

“Nếu em muốn biết anh nói đùa hay nói thật thì cứ thử xem, anh cũng không ngăn cản đâu.” Những lời này không hề tác động gì đến anh, ngược lại còn chọc giận anh nữa.

“Mất một tháng tiền lương thì một tháng tiền lương, em không sợ”. Tô Tiểu Lai nhanh chóng thu hồi lại giọt nước mắt vừa rồi thật vất vả mới nặn ra được. Thật là bất công T___T

Muốn đấu với anh ấy ư? Khả năng thua trận của mình hình như rất là cao?

Thôi bỏ đi, không suy nghĩ gì nữa. Từ trước tới nay Tô Tiểu Lai cô đây vẫn là một người lạc quan, yêu đời, cho dù có chuyện đau buồn gì xảy ra, cô cùng lắm là buồn năm ba phút rồi lại quên ngay.

Và cuối cùng, mọi hứng thú và chú ý của cô tập trung lên chiếc di động mới xinh xắn này.

Ngắm điện thoại đến phát chán rồi cô gửi một tin nhắn an ủi tới Từ Tố, nhưng trên thực tế vẫn là thử xem điện thoại mới dùng ra sao.

“Từ Tố, tớ mới đổi điện thoại di động nè. Chính là cái mà tớ “bồ kết” ở trên mạng đó.” [Lời tác giả: Đây là một tin nhắn an ủi nhưng thực ra vẫn là khoe khoang di động mới thôi à -_-|||]

Từ Tố rất nhanh trả lời: “Cậu bỗng dưng phát tài hả?”

Tô Tiểu Lai kìm nén khổ sở ở trong lòng, mạnh mẽ trả lời: “Tớ tìm được việc rồi. Một công việc ở công ty anh trai tớ.”

Từ Tố: “Quả nhiên là phát đại tài. Hai chị em mình khi nào thì gặp nhau ăn mừng đây?”

Tô Tiểu Lai giật mình, trong đầu chỉ có thể nghĩ đến mấy từ: không-có-tiền-đâu, vì thế cô giả vờ hỏi: “Ai chủ chi thế?”

Từ Tố bấn: “Gọi tớ tiếng chị thì tớ mời cậu.”

Tô Tiểu Lai vô liêm sỉ đồng ý: “Chị ơi, chị à, em yêu chị chết mất. Thơm một cái nè.”

Từ Tố run rẩy: “Tô Tiểu Lai, cậu đúng là đồ mặt dày.”

Chờ người nào đó tắm rửa xong đi ra, mở TV, Tiểu Lai cất điện thoại. Cô ngồi trên ghế sôfa, chủ động dịch lại gần anh, mở miệng với kế hoạch nham hiểm có sẵn trong lòng: “Anh à, buổi sáng hôm nay chúng ta ăn bữa sáng xong rõ ràng là còn chưa dọn dẹp mà, sao mà đến tối bàn ăn đã sạch sẽ hết trơn rồi a?”

Người nào đó cầm lấy điều khiển liên tục chuyển kênh, ánh mắt còn không thèm nhìn cô lấy một cái: “Em quan sát kỹ thật đấy, nếu đem khả năng này mà áp dụng trong công việc thì chắc chắn sẽ rất có ích.”

Đương nhiên rồi, người ta đây phải cắn răng vì đồng vàng viền đỏ rực rỡ in hình bác Mao mà!!

“Anh à, em vẫn luôn luôn quan tâm đến cuộc sống hằng ngày của anh mà.” Tô Tiểu Lai bày ra khuôn mặt cực kỳ đáng yêu nhìn người kia.

“Anh đã thuê người hằng ngày tới đến dọn dẹp nhà cửa rồi”. Người nào đó nhẹ nhàng mở miệng.

Ha ha ha, Tiểu Lai cười thầm ba tiếng vô sỉ. Quả nhiên là cô đoán trúng phóc rồi :X:X:X