Chương 20 – Bắt gian

Năm rưỡi chiều, bà mối ở nhà trọ một mình, tay nắm chặt di động, ra vẻ đấu tranh dữ dội: gọi, không gọi, không gọi, gọi…

Trên tivi, bản tin thời sự vẫn đưa tin, giọng nói trầm bổng của nữ phóng viên lọt vào tai cô từng từ, từng từ một: “Sự kiện tập đoàn Chính Uy gần đây đột nhiên bốc cháy lớn đã tạo nên ảnh hưởng vô cùng tồi tệ. theo cảnh sát điều tra, hỏa hoạn là do có người cố tình gây nên. Hiện đã có một người chết, ba người bị thương nhẹ, người phụ trách tập đoàn Chính Uy thành phố C. Hạ Hà Tịch hôm nay…”

Bà mối càng nghe càng bực mình, hét to lên một tiếng rồi dứt khoát gấp di động lại, sau đó tiếp tục nhìn di động tới ngẩn người. đây là… kể từ khi con cá họ Hạ kia tỏ tình, tức là cách đây hai tuần, hai người vẫn không hè liên lạc. Một là vì sắp cuối năm, công ty bà mối bắt đầu bận rộn. ngoài việc tổng kết hạch toán, đào tạo nhân viên mới, cô còn phải đi công tác, quả thực không có thời gian làm bậy với con cáo họ Hạ. Hai là… đêm đó kết thúc bằng việc bà mối say như chết ở hang ổ của con cáo kia. =.=

Tuy biết Hạ Hà Tịch sẽ không làm gì mình, tuy chắc chắn anh ta không động vào một sợi tóc của mình, lúc tỉnh dậy thấy mình vẫn nguyên vẹn nằm trong phòng khách, không sứt mẻ gì, nhưng nghĩ tới chuyện hôn nhau trước đó, bà mối vẫn thấy… có chút ngượng ngùng.

Nhưng lúc này, bà mối chẳng có thời gian mà xấu hổ với khó xử, vì cô vừa về thành phố C – đã nghe được chuyện tập đoàn Chính Uy bị người ta cố tình gây hỏa hoạn. nghe chị Thạch ở bộ phận tài vụ nói, việc này làm xôn xao dư luận, có người nói vì nhân viên bất mãn với quản lý cấp cao, người khác lại nói là đối thủ cạnh tranh, cố ý trả thù…

Hít một hơi thật sâu, bà mối cắn mối. Hạ Hà Tịch vừa tiếp nhận công việc ở tập đoàn Chính Uy thành phố C đã xảy ra chuyện lớn như thế, mình làm bạn, xét về tình hay lý cũng nên gọi một cú điện thoại hỏi thăm. Nhưng nếu gọi thật, con cáo họ Hạ lại hiểu nhầm cô đang quan tâm anh, khiến chuyện càng phiền phức hơn thì sao?

Nghĩ tới đây, trong đầu bà mối đột nhiên lóe lên hình ảnh hai người thân mật hôm ấy. Chỉ thấy gò má nóng lên, lắc đầu thật mịnh tự nhắc nhở mình, ừm, đừng nghĩ nữa, hôm ấy cả hai nhất thời bị kích thích, đều là vì… ăn nhiều cá kho!

Bà mối nhìn chằm chằm chiếc đồng hồ treo tường trong phòng khác mới phát hiện mình lại hoang mang với cái di động gần nửa tiếng đồng hồ. Ôi trời đất ơi! Không phải chỉ là một cú điện thoại thôi sao? Tô Tiểu Mộc mình là ai? Mình trở nên bẽn lẽn như vậy từ khi vào thế? Đây là tác phong nhanh như gió, mạnh như sấm của bà mối sao?

Là một bà mối tận tụy, cẩn thận, cô cũng nên gọi một cú điện thoại hỏi thăm vị khách sộp chứ, thế cô còn chần chừ gì? Gọi! Nghĩ tới đây, bà mối nghiến răng, vô cùng quyết tâm cầm di động ấn dãy số đã thuộc như cháo chảy, chỉ nghe thấy đầu dây bên kia vang lên giọng nữ ngọt ngào: “Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi tạm thời tắt máy…”

“…” Nặng nề ngắt điện thoại, bà mối không kìm được mà chửi thề một câu. Bực mình, hại bản cô nương ta đây lãng phí tình cảm. bà mối đang khó chịu hết cả người thì chuông điện thoại đột nhiên vang lên, mắt bà mối lóe sáng, chẳng lẽ con cáo họ Hạ có thần giao cách cảm với mình nên gọi lại? Khi bà mối còn đang mải suy nghĩ thì tay chân đã nhanh hơn đầu óc, ấn phím nhận cuộc gọi ngay, miệng nhanh nhảu nhả ra cái tên vốn đã chiếm trọn đầu óc: “Hạ Hà Tịch!”