Chương 20 – Bối rối

Nếu biết sẽ chạm mặt Lê Cận Thần, Diệp Mộc sẽ không bắt Dung Nham dừng xe, chạy xuống ăn món đậu phụ thối một tệ ba miếng bên lề đường ấy.

Lúc này, chính mắt cô nhìn thấy Lê Cận Thần đi từ phía đường đối diện sang, trên tay vắt một chiếc áo choàng màu đen. Anh mặc chiếc áo sơ mi trắng tinh, cổ áo và cúc áo được mạ một lớp màu vàng. Nửa tháng không gặp, anh gầy đi trông thấy, gió thổi qua, chiếc sơ mi trắng ép sát vào người tạo nên cảm giác mong manh đến mức gió có thể thổi bay, khiến người khác xót xa. Nhưng cảm giác mong manh khiến người khác xót xa ấy ngay lập tức biến mất không dấu vết khi bóng dáng Trần Phái Phái hiện ra ngay sau anh.

Tay trái Diệp Mộc lúc này đang cầm một chiếc đĩa giấy, tay phải cầm chiếc xiên đậu phụ siêu thối siêu ngon siêu rẻ, trong miệng đang ngậm một miếng nóng hổi, nhả ra thì không kịp nừa rồi, thế là đành phải ngậm lấy nó một cách khó chịu.

Ánh mắt lạnh lùng và từ tốn của Lê Cận Thần lướt về phía trước, khi vô tình lướt đến Diệp Mộc, bất ngờ khựng lại, nóng bừng. Anh bất giác bước chậm lại, Trần Phái Phái sinh nghi, nhìn theo ánh mắt Lê Cận Thần, thấy Diệp Mộc, mặt cô ta cũng biến sắc, sau đó gượng gạo trở về bình thường như không có chuyện gì.

“Trùng hợp quá!” Nụ cười của Trần Phái Phái rất thân thiện, cô ta đứng trước mặt Lê Cận Thần, chắn góc nhìn của hai người. “Diệp Mộc, cô cũng tới chỗ này tập luyện sao?” Cô ta chỉ về phòng tập thể hình phía sau lưng Diệp Mộc.

Diệp Mộc cố kìm cơn bỏng rát, nuốt miếng đậu phụ thối vừa chao qua một chảo đầy dầu nóng vào bụng, lưỡi nóng ran, mỉm cười rồi lắc đầu. Lê Cận Thần đứng sau Trần Phái Phái, vẫn im lặng nhìn cô, ánh mắt ấy… Biết rằng từ nay là sự bất lực biển trời cách biệt, trong trái tim Diệp Mộc dội lên từng cơn sóng.

Trần Phái Phái rõ ràng cũng chẳng dễ chịu gì, miễn cưỡng cười nói vài câu xã giao, rồi cô ta quay mặt ra hiệu cho Lê Cận Thần, ý là có thể đi được rồi. Nhưng Lê Cận Thần vẫn chăm chăm nhìn Diệp Mộc, rút chiếc khăn mùi xoa từ trong túi áo lặng lẽ lau từng chút, từng chút những mảnh đậu dính trên khóe miệng cô.

Diệp Mộc quay đi, Trần Phái Phái cũng không chịu đựng thêm được nữa, quay mặt đi chỗ khác. Khung cảnh ấy quả thật trớ trêu, cả ba người đều mang bi kịch của riêng mình.

Chính vào lúc này, Dung Nham xuất hiện, không một tiếng động tiến lại gần Diệp Mộc, nhẹ nhàng quàng tay qua vai cô, khẽ khàng xoay mặt cô lại, ngón tay anh ấm áp, cẩn thận lau sạch những miếng vụn đậu dính trên môi cô, sau đó khẽ xoa xoa lên khóe miệng cô.

Một chuỗi những hành động vừa rồi của anh hoàn toàn không để ý gì đến hai người còn lại, nhờ thế Diệp Mộc lúc này đang cảm thấy gượng gạo và đau đớn, ngay lập tức có cảm giác gần gũi đến vô hạn. Cô không cần nhìn sắc mặt của Lê Cận Thần và Trần Phái Phái, khẽ giật giật gấu áo Dung Nham, quay người, bước theo anh rời đi.

Bọn họ phải tới buổi phát hành album nhạc Vấn tình đầu tiên của Trương Lâm trong bộ phim cùng tên. Suốt cả quãng đường im lặng, khi sắp tái nơi, Dung Nham bất ngơ trầm giọng hỏi Diệp Mộc: “Em và Lê Cận Thần đã xảy ra chuyện gì?”

“Ừm!” Diệp Mộc nhìn ra ngoài cửa xe, nghĩ vẩn vơ, quay đầu lại cười, giọng nói bình thản. “Dung Nham, chắc em không trở thành chị dâu anh được rồi.” Dung Nham im lặng trong giây lát, khi lên tiếng, anh cố gắng để giọng mình bình thường nhất có thể, nhưng vẫn không giấu được niềm vui: “Ừm, cũng không đến nỗi!” Diệp Mộc vẫn đang buồn bã nên không nghe ra có điều gì bất thường.