Chương 20 – Đã biết lòng anh

Ninh Hiên thôi không cười nữa, đột nhiên trở nên rất nghiêm túc, vẻ mất tự nhiên ban nãy xuất hiện trở lại trên mặt hắn. Hắn nhìn tôi nói: “Sau mấy lần gặp em, chẳng hiểu sao lúc nào anh cũng nghĩ đến em, nhất là khi ngồi một mình, cứ thần người ra nghĩ đến em như mất hồn. Mẹ anh đã qua đời từ khi anh còn nhỏ, mà em thì nhiều tuổi hơn anh nên ban đầu anh sợ không biết có phải mình bị phức cảm ‘yêu mẹ’ nên mới nhớ nhung em nhiều thế không. Anh muốn khẳng định rốt cuộc mình đã yêu em hay chỉ là hoài niệm về mẹ qua hình ảnh của em nên đã đi gặp bác sĩ tâm lý.”

Những lời hắn nói khiến lưng tôi cứng đờ, “Không phải cậu thực sự coi tôi là mẹ đấy chứ!”

Đừng có thế nhé! Tôi không có thiếu con, tôi chỉ cần chồng thôi!

Nghe tôi hỏi, Ninh Hiên không khỏi vỗ trán gầm lên: “Tô Nhã, em đúng là ngớ ngẩn!”

Tôi tức khí: “Hứ! Cậu đang yêu đứa ngớ ngẩn đấy! Nói thế cậu còn chẳng bằng đứa ngớ ngẩn!”

Ninh Hiên lại ôm tôi chặt hơn, cắn tôi một cái để trừng phạt, sau đó trở giọng dịu dàng rủ rỉ vào tai tôi: “Đến chỗ bác sĩ tâm lý, trước hết anh phải làm một bài trắc nghiệm, rồi cũng kể hết với bác sĩ về lối tư duy tùy tiện, cách thức hành xử thiếu suy nghĩ và tình trạng ngớ ngẩn của em. Sau đó bác sĩ khẳng định như đinh đóng cột với anh: Cô gái cậu vừa kể vẫn còn rất, rất hồn nhiên, ngây thơ, độ tuổi tâm lý chỉ tầm mười lăm, mười sáu thôi. Ông ta cam đoan trước linh hồn Mao chủ tịch rằng tuyệt đối không phải anh đang yêu em như yêu mẹ. Tô Nhã, anh thật lòng rất thích em! Anh… muốn được che chở cho em, muốn được chăm sóc cho em, muốn được chiều chuộng em!”

Người tôi từ đầu đến chân, bất giác kinh động, đờ đẫn!

Tình cảm quá! Ngoài ra còn sến nữa!

Tôi nói: “Bịa đặt! Cậu mười lăm mười sáu tuổi thì có!”

Dù con số này có thể chứng minh tôi vẫn đang trong thời trổ hoa khoe sắc nhưng lại quá xa so với tuổi hai mươi mốt, thế khác nào hạ thấp nhân phẩm tôi!

Ninh Hiên nhíu mày bảo: “Tô Nhã, em có thể lĩnh hội nhiều hơn một chút được không, xem anh đang muốn nhấn mạnh điều gì? Không thể cho anh thấy em cảm động đến nhường nào, nói với anh rằng em muốn được anh che chở, muốn được anh chăm sóc, muốn được anh chiều chuộng sao?”

Quá đỗi kinh ngạc, tôi mở to mắt nhìn Ninh Hiên gọi lớn: “Quỳnh Dao thúc thúc!”

Nghe tôi gọi Ninh Hiên cũng phải phì cười, chẳng còn làm mặt giận được nữa. Tôi ghé sát tai hắn khẽ nói: “Ninh Hiên, tôi muốn được cậu che chở, muốn được cậu chăm sóc, muốn được cậu cưng chiều!” Vòng tay Ninh Hiên siết tôi chặt hơn, hắn nói: “Ừ, em không phải lo lắng bận tâm bất kỳ chuyện gì cả, chỉ việc vô tư hồn nhiên mà tươi cười, vô lo vô nghĩ mà vui sống, cứ tiếp tục lơ ngơ làm cô giáo dạy Toán dù chẳng ra dáng chút nào, anh sẽ đứng phía sau xua tan mọi phiền phức và những chuyện không vui cho em!”

Tôi lại thấy sống mũi cay cay, khóe mắt nong nóng, vừa chết lịm vì hạnh phúc vừa cảm động nghiêng ngả. Tôi khịt mũi một cái rồi nói: “Ninh Hiên, miệng cậu ngọt thật, những gì cậu nói cũng dễ thương quá, tôi nghiện chúng chết mất!”

Ninh Hiên bỗng khựng lại cứng đơ người, trợn mắt nhìn tôi một lúc lâu, cuối cùng mới hầm hừ phun ra được một câu: “Tô Nhã, em đúng là cây gỗ mục!”

Tôi cười tít mắt trêu hắn: “Thực ra tôi cũng không muốn lạc đề thế đâu. Nhưng nếu bảo tôi phải nhõng nhẽo nũng nịu với một ’em giai’ thì làm sao tôi không thấy ngượng mồm được chứ? Cứ từ từ dần dần, chờ đến lúc cậu lớn hơn một chút, tôi sẽ nũng nịu cho cậu ngán đến tận cổ thì thôi!”