Chương 20 – “Giang Nam” của Viên Viên Khuyên Khuyên

Tắc-xi đến cổng lớn của “tiểu khu Phú Hoa”. Tiểu khu này chủ yếu là chung cư hạng vừa và hạng cao cấp, quanh có tường vây, cổng sắt tự động mở đóng. Tư Dao để lái xe đợi, tới bốt gác bên cạnh cửa sắt. Đúng là Phương Tuấn đang trực đêm nay. Cô đã lấy được chìa khóa ở chỗ em họ Dục Chu, Phương Tuấn cũng đã nhận được điện thoại của Dục Chu từ Thành Đô gọi đến. Vì vậy không cần nói nhiều, anh giao ngay chìa khóa cửa chống trộm cho Tư Dao.

“Thật kỳ lạ, Dục Chu nói là định đưa cô đến vì sợ không an toàn, thực ra tiểu khu này cực kỳ an toàn, tôi làm bảo vệ ở đây đã 2 năm, chưa hề xảy ra vụ việc nào”. Tư Dao nghĩ Phương Tuấn là một người trung niên cao to, có anh ta “hộ tống” chắc chắn là an toàn hơn nhiều.

Tư Dao đương nhiên biết tại sao Dục Chu lo lắng, bởi vậy cô nói: “Nếu anh Tuấn có thể đưa em vào thì hay nhất, anh Dục Chu khá cẩn thận, sợ lỡ ra có chuyện gì”.

Hai người đi đến trước cửa nhà Dục Chu, mở 2 lần cửa. Máy di động của Phương Tuấn bỗng đổ chuông. Sauk hi nghe xong anh lung túng nói với Tư Dao: “Đúng là tôi tự vả vào miệng mình, vừa khoác lác với em trị an ở đây rất tốt…Bên khu nhà Thiên Xứng xảy ra chuyện. Có người say rượu gây rối, tôi phải đi một lúc. Em cũng đừng tự ý đi đâu, đợi tôi xử lý xong việc bên đó sẽ quay lại đón. Số di động, em biết rồi, cần gì cứ gọi cho tôi”. Nói xong, tất bật đi luôn.

Người say rượu ấy làm loạn thật đúng lúc.

Tư Dao đẩy cửa bước vào.

Ánh sang lờ mờ của đèn hành lang phía sau chỉ chiếu sáng được một khoảng nhỏ dưới chân. Gian sảnh trước mặt đen đặc, âm u khiến Tư Dao rùng mình.

Cô nhớ Dục Chu nói sau khi Viên Thuyên chết, căn hộ này không có người ở, không có hơi người thảo nào có cảm giác âm u như thế.

Có thật Viên Thuyên vẫn đang ở đây?

Cô sờ soạng trên bức tường cạnh cửa, cuối cùng chạm được vào công tắc, nhưng đèn không sáng. Có lẽ vì lâu rồi Dục Chu không đến ở nên đã ngắt cả át-tô-mát.

Phương Tuấn lại mang đèn pin đi, mình thì chưa chuẩn bị gì. Tư Dao thấy hối hận, may mà mắt dần thích nghi với bóng tối, cô có thể lờ mờ trông thấy sàn nhà, mấy cánh cửa phòng khách, nhà vệ sinh và bếp.

Không một bóng người, cô cảm thấy chẳng khác gì đuổi theo một cái bóng!

Lúc còn sống, Viên Thuyên đã đưa cô đến đây vài lần, cô vẫn còn nhớ cách sắp xếp của căn hộ này. Đi qua bếp, phòng khách, một cái giá đặt hoa, qua một khoảng tường là đến phòng làm việc.

Đúng lúc cô bắt đầu tự giễu mình quá đa nghi, như “con chim phải tên sợ cành cây cong”, thì một điệu nhạc du dương hơi đượm vẻ ai oán bỗng nhiên lan tỏa trong bóng tối- bài “Giang Nam” của Lâm Tuấn Kiệt!

Viên Thuyên rất thích nghe bài “Giang Nam” này!

Gió tới đây liền ngưng kết

Níu giữ nỗi nhớ nhung của khách

Mưa đến đây liền kết thành tơ

Vấn vít chúng ta lưu luyến cõi trần

Có em ở bên chính là duyên

Duyên phận khắc trên hòn đá tam sinh(1)

Được yêu dù chỉ là một trong muôn phần mật ngọt

Em nguyện xin được chôn ở chốn này

Tư Dao đi theo tiếng hát, mỗi bước cảm thấy nỗi sợ hãi càng tăng them.

Khuyên Khuyên Viên Viên Khuyên Khuyên

Anh ngày ngày tháng tháng năm năm

Đắm đuối mãi nhìn khuôn mặt em

Nét dịu dàng khi tức giận

Nét dịu dàng pha oán trách

Hai ta không hiểu thế nào là giày vò yêu, hận, tình, sầu.