Chương 20 – Hợp tác

số phận mỗi người không giống nhau, sống được như cô cũng không coi như quá nghèo túng, trông lên thì chẳng bằng ai, trông xuống thì cũng chẳng ai bằng mình.

Thị trường đồ uống rất rộng, quảng cáo cũng rất phong phú, cái gì mà thức uống Đông y, cái gì mà lá trà cao cấp, lại có loại là nước ép của nhiều loại hoa quả đắt tiền, nếu không cũng hướng vào tư tưởng sính ngoại của người tiêu dùng, ví dụ như “đồ uống được quý tộc phương Tây yêu thích nhất”, “đồ uống chuyên dụng của bá tước X”, đại loại như vậy.

Công ty của Tô Nhạc tên là công ty trách nhiệm hữu hạn đồ uống Bách Sinh, chủ yếu sản xuất đồ uống truyền thống từ trà, khẩu hiệu quảng cáo lại càng yêu nước: trải nghiệm trăm sinh bách thái trong một ngụm Bách Sinh.

Từ khía cạnh cá nhân mà nói, Tô Nhạc thích câu quảng cáo này hơn câu đồ uống chuyên dụng của bá tước X kia, thật ra đối với phần lớn mọi người, bọn họ chẳng quan tâm tới công tước này, bá tước nọ, ngay cả địa vị của công tước cao hơn hay của bá tước cao hơn bọn họ còn chẳng rõ, thứ bọn họ quan tâm là loại đồ uống nào ngon, loại đồ uống nào có lợi, loại đồ uống nào phù hợp với khẩu vị. Giống như uống một cốc trà xanh trên vỉa hè còn sảng khoái hơn uống một cốc cà phê.

Bách Sinh xác định đối tượng khách hàng tương đối tốt, vì vậy mới có thể đứng vững trong thị trường đồ uống rộng lớn, tuy kém hơn công ty dẫn đầu trong ngành đồ uống, nhưng ít nhất cũng có chút tiếng tăm.

Trong khoảng thời gian làm việc cho Bách Sinh, Tô Nhạc đã hiểu rõ cách thức tiêu thụ và một phần quá trình sản xuất của công ty, thỉnh thoảng còn gặp được ông chủ béo lùn, từng ngày trôi qua cũng không tệ lắm.

“Tô Nhạc, cậu kiểm tra lại số liệu của báo cáo này một lần nữa, đánh lại một bản lưu trữ, in một bản gửi cho tổng giám đốc nhé.” Đồng nghiệp đưa một tập tài liệu cho Tô Nhạc, cô nhận lấy lật ra xem, rút một cái bút trong ống bút ra viết một câu: “Không phải tổng giám đốc đi công tác rồi sao?”

“Nghe nói hợp đồng đã ký được rồi.” Đồng nghiệp nhún vai: “Ai biết có chuyện gì.”

Tổng giám đốc mà đồng nghiệp nói tới chính là người phụ nữ đã phỏng vấn Tô Nhạc hôm đó, cô tặc lưỡi, người phụ nữ này thật rất có bản lĩnh, lần trước công ty cử phó tổng đi, suốt một tháng mà không làm nên chuyện, tổng giám đốc chỉ dùng một tuần đã ký được hợp đồng, đúng là phụ nữ trong phụ nữ, đỉnh cao của phụ nữ.

Sau khi cẩn thận đối chiếu, số liệu quả nhiên có vấn đề, cô nhíu mày, đây là báo cáo cần thiết để đánh giá thị trường, sao có thể có sai lầm như thế? Đánh tài liệu xong, Tô Nhạc đứng dậy đi tới bên ngoài cửa phòng giám đốc, gõ nhẹ cánh cửa khép hờ.

“Mời vào.”

Tô Nhạc bước vào, thấy Giang Đình có vẻ không có chuyện gì gấp liền đưa tài liệu cho chị, thân thiết nói một câu: “Giám đốc Giang, đây là báo cáo phân tích thị trường.”

“Tô Nhạc à?” Giang Đình day trán, tinh thần không tốt lắm, cầm lấy báo cáo lật từng tờ: “Em đến công y đã hơn một tháng, đã quen việc chưa?”

“Rồi ạ.” Tô Nhạc thấy tinh thần Giang Đình không tốt: “Giám đốc Giang, có cần em bảo người pha cho chị cốc cà phê không?”

“Không cần.” Giang Đình lấy một tập tài liệu trong ngăn kéo ra: “Công ty chuẩn bị hợp tác với Kim Sở, em có ý kiến gì không?”

“Kim Sở?” Tô Nhạc ngạc nhiên hỏi lại: “Kim Sở không phải công ty làm về phương diện khoa học công nghệ và quảng cáo sao, vì sao chúng ta lại hợp tác với họ?” Hơn nữa, ông chủ công ty này chẳng phải Ngụy Sở sao?