Chương 20 – Khi tảng đá biến thành đá vụn

Buổi tối là bữa cơm tất niên, từ lãnh đạo đến nhân viên của cả văn phòng hầu như đều có mặt. Mâm chính gồm các lãnh đạo và cán bộ chủ chốt, bàn thứ 2 và bạn thứ ba là giám đốc các tỉnh và nhân viên marketing, Tuần Tuần tự giác ngồi vào cùng nhân viên phục vụ. Chu Thụy Sinh ngồi bên cạnh Trì Trinh, chào xong, nhìn thấy bàn chính còn chỗ, cứ vẫy tay ra hiệu bảo cô tới đó ngồi.

Chẳng đời nào Tuần Tuần lại chịu như vậy, nên cô chỉ mỉm cười từ chối. Nhưng Chu Thụy Sinh thì quyết không thôi mà đến tận nơi để giục cô. Bàn của bộ phận phục vụ vốn đông người, Tuần Tuần sợ mình cứ từ chối mãi cũng không hay, đành theo Chu Thụy Sinh đổi vị trí, nhưng lại đúng vào chỗ đối diện với Trì Trinh và Tôn Nhất Phàm.

Giữa bữa tiệc, Trì Trinh chủ độc chúc rượu Tôn Nhất Phàm, với ý muốn giảng hòa, Tôn Nhất Phàm cũng vui vẻ đón nhận. Hai người lại cười nói với nhau như thường. Điều khiến Tuần Tuần thấy bất ngờ là bữa tiệc đã qua rất nhẹ nhàng, không có chuyện gì ngoài dự đoán, cũng không có chuyện lời qua tiếng lại, mà đúng như ý nghĩa vốn có của bữa cơm tất niên, vui vẻ hòa thuận.

Sau khi đã qua ba tuần rượu, Chu Thụy Sinh nhắc Trì Trinh nên chủ động chúc rượu các nhân viên, Trì Trinh liền mời Tôn Nhất Phàm cùng cầm ly đi chúc rượu ở các bàn một lượt. Buổi tối hôm nay xem ra hai người ấy cũng hào hứng uống rượu, không những chúc mỗi người một chén, mà khi nhân viên chúc lại cũng uống hết.

Không phải lần đầu tiên Tuần Tuần chứng kiến cảnh Trì Trinh uống rượu, nhưng anh ta có say thật hay không thì cô cũng không rõ lắm, chỉ biết rằng lần này, sau khi chúc hết một lượt nhân viên của các bàn khác thì bước chân của anh ta cũng không còn vững nữa, lời nói cũng ít giữ gìn hơn. Tôn Nhất Phàm cũng uống không ít, tuy nhiên sắc mặt không hề đỏ mà ngược lại cứ tái đi. [ bạn đang đọc truyện tại alobooks.vn ]

Sau khi đi hết một vòng ba bàn, hai người quay lại chúc những người cùng mâm, Tuần Tuần ngồi ở cuối bàn vì thế đương nhiên là người được chúc sau cùng. Trì Trinh chúc Trần Châu xong, khi đến lượt Tuần Tuần, Tuần Tuần đứng lên cầm ly rượu cung kính chờ, nhưng Trì Trinh giả bộ như không nhìn thấy cô mà quay sang nói cười với mấy cô gái ở bộ phận phục vụ.

-Này này, đừng có trốn nhé, vẫn còn một người nữa đấy!

Trần Châu có vẻ bất bình thay cho Tuần Tuần.

Trì Trinh xua tay đáp:

-Không uống nữa, uống nhiều mất hay.

Một nhân viên phục vụ hỏi:

-Tổng giám đốc Trì, Tết này anh có việc về Thượng Hải không?

Trì Trinh đáp:

-Tôi thì không quan trọng, những nơi có thể đến thì rất nhiều, đi đâu mà chẳng được.

Tuần Tuần đang ngồi ngây ra thì Tôn Nhất Phàm bèn tiến đến bên.

-Tiểu Triệu, tôi chúc cô một chén.

Với tuổi đời và kinh nghiệm của Tôn Nhất Phàm thì việc anh ta gọi cô là ” Tiểu Triệu” cũng không có gì quá đáng nhưng không hiểu sao nghe các gọi ấy Tuần Tuần thấy trong lòng có cảm giác rất lạ.

Tuần Tuần vội cầm ly lên, chạm với Tôn Nhất Phàm. Chu Thụy Sinh cũng bước tới góp vui mà nói chen vào:

-Chỉ có uống cạn thôi thì không hay, dù sao thì cũng phải nói một vài câu gì chứ.

Tuần Tuần nói ngượng ngùng:

-Vậy thì tôi chúc giám đốc Tôn năm mới vạn sự như ý.

Tôn Nhất Phàm mỉm cười:

-Tôi cũng chúc cô sớm tìm thấy hạnh phúc của mình.

Nói xong anh ta uống cạn ly rượu, sắc mặt vốn nhợt nhạt giờ đây lại càng xám thêm. Tuần Tuần hơi ngây người, không hiểu trong lời nói anh ta có ý gì, chỉ mấy tiếng đồng hồ trước đây anh ta còn ân cần hỏi cô rằng có đồng ý đi cùng anh ta hay không, thế mà bây giờ lại chúc cô tìm được hạnh phúc của mình?