Chương 20 – Không có bức tường nào chắn được giáo

Bạch Thanh Hà sau khi du ngoạn trở về tâm tình đã tốt lên rất nhiều, mặc dù trong mắt vẫn còn toát lên vẻ đau thương.

Bà dựa vào lòng Giang Thánh Minh: “Em không tin, không tin Đình lại bỏ chúng ta đi tự sát, em thực sự không tin.”

“Đã là quá khứ rồi, quá khứ rồi.” Giang Thánh Minh vỗ vai an ủi bà.

“Không. Không. Em nhất định phải tìm được nguyên nhân.” Bạch Thanh Hà kiên định siết chặt tay: “Em sẽ không để con gái em chết không rõ ràng như vậy.”

Giang Thánh Minh buộc lòng phải lái xe đưa Bạch Thanh Hà đến bệnh viện, tìm hiểu xem trước khi qua đời Giang Nhân Đình đã gặp những ai, hay có chuyện gì bất thường không.

***

“Không có, cô ấy tính tình rất tốt, làm gì cũng không có phiền phức người khác. Ai giúp gì cũng sẽ nói cảm ơn. Người tốt như vậy sao lại lựa chọn…. ”

“À, cô ấy hình như trước đó có gặp một cô gái rất xinh đẹp. Hình như lúc tám giờ.”

“Sau khi cô ta đi rồi còn có một chàng trai anh tuấn đến thăm.”

Lúc này y tá trưởng đi tới: “Nói chuyện gì vậy, còn không làm việc đi.”

Nghe Giang Thánh Minh và Bạch Thanh Hà nói rõ nguyên nhân tới đây, người y tá này bỗng mở miệng: “Chuyện này rất đơn giản, chỉ cần xem camera theo dõi ngày hôm đó là rõ.”

Vì vậy Giang Thánh Minh và Bạch Thanh Hà liền vội vàng đi đến bộ phận bảo vệ, muốn xem video quay qua camera theo dõi.

Bệnh viện này lắp đặt camera trong phòng bệnh, nhưng thời gian quay bắt đầu từ chín giờ sáng đến chín giờ tối, để bảo đảm thời gian riêng tư của bệnh nhân. Bình thường thì sẽ không có xảy ra chuyện gì to tát vì luôn có người ngồi ở máy tính quan sát, thế nhưng lần này là do sơ suất, khiến cho bệnh nhân cắt mạch máu tự vẫn. Bởi vậy phía bệnh viện tỏ ra rất hợp tác. Dù sao, gia định bệnh nhân cũng chỉ muốn xem để tìm hiểu chân tướng chứ cũng không phải đến gây sự.

Giang Thánh Minh ôm Bạch Thanh Hà nhìn đoạn video.

Nội dung mới bắt đầu, chính là hình ảnh Giang Nhân Ly và Giang Nhân Đình cãi nhau, sau đó Giang Nhân Ly hung hăng tát Giang Nhân Đình một cái.

Còn có câu: “Tôi hận cô không thể chết ngay đi.” Lời nói như là mắng chửi.

Sau đó, Mạc Tu Lăng đi vào, nói rất nhiều chuyện với Giang Nhân Đình. Dường như lúc đó cô đã quyết định kết liễu đời mình.

Bạch Thanh Hà khóc mỗi lúc một lớn. Bà thấy con gái mình cầm dao cắt cổ tay, máu chảy xuống mặt đất, đỏ tươi, giống như sinh mạng cô, từ từ khô kiệt.

Giang Thánh Minh thấy Bạch Thanh Hà xúc động như vậy, liền đứng lên tắt đoạn băng: “Chúng ta về nhà, về nhà.”

Bạch Thanh Hà vẫn khóc, Giang Thánh khuyên thế nào cũng không được.

“Đình Đình đã không còn nữa, bà khóc thế nào cũng vô ích.”

Bạch Thanh Hà mạnh mẽ phóng ánh mắt về phía Giang Thánh Minh: “Là con gái ông, chính con gái ông đã hại chết Đình Đình… ”

Giang Thánh Minh không đành lòng kích động bà. ĐÌnh Đình vốn sinh thiếu tháng, Bạch Thanh Hà vô cùng yêu thương cô, coi cô chính là sinh mạng của mình. Giang Thánh Minh rất cảm thấy hổ thẹn, nếu không phải vì ông, có thể Đình Đình sẽ không quanh năm ốm yếu như vậy.

Ông cũng yêu quý Giang Nhân Ly, nhưng xem trong máy ghi hình, rõ ràng Giang Nhân Ly vô cùng căm hận Giang Nhân Đình. Ông nhắm mắt, nghĩ đến sự tuyệt tình của đứa con gái lớn Giang Nhân Mạn, sự lạnh lùng của Giang Nhân Ly . Cả hai quả đúng là con gái Uông Tố Thu, đều thâm độc như mẹ.