Chương 20 – Không nơi nương tựa

Ngắt điện thoại, bàn tay Hứa Kha có chút run rẩy.

Cô xếp gọn mấy tờ hợp đồng lại, cả giấy tờ và thẻ ngân hàng đưa cho Lâm Dao.

“Chị bây giờ phải về tỉnh L ngay. Mật mã thẻ ngân hàng là 821125.”

Lâm Dao ngạc nhiên nhìn Hứa Kha, “Bây giờ chị phải về tỉnh L ư?”

“Ừ, chị phải đi ngay bây giờ. Xong việc rồi , em đem hợp đồng về cất cẩn thận đi nhé.”

Hứa Kha vội vàng dặn dò xong, nhanh chóng đi ra khỏi tòa nhà. Đứng ở đầu đường, người đến kẻ đi tấp nập, dưới ánh mặt trời gay gắt của tháng năm, thế mà cơ thể cô lại run lên từng đợt.

Người yêu thương cô nhất trên thế giới này, người thân duy nhất của cô, bây giờ đang ở trong bệnh viện không rõ sống chết thế nào.

Sự sợ hãi trong lòng cô đã lên tới cực hạn. Thành phố lớn như vậy, trong biển người mênh mông, cô chưa bao giờ cảm thấy cô đơn đến thế, lòng cô hiu quạnh như giống như một ngọn cỏ cô đơn giữa dòng nước xiết, một mình chống đỡ mọi chuyện, không có bất cứ một nơi nào có thể nương tựa.

Cô đón một chiếc taxi, sau khi ngồi lên, lái xe vừa nghe cô muốn đi ra ngoại ô đã có vẻ không bằng lòng cho lắm.

Hứa Kha đưa ra 500 ngàn, vội vàng khẩn cầu nói: “Bác ơi, giúp cháu chút đi, cháu có việc gấp phải về ngay. Phiền bác đi nhanh một chút.”

Tài xế cầm tiền, xe đi trên đường về tỉnh L.

Ngồi trên xe, lòng cô vẫn sợ hãi không ngừng, tất cả mọi loại khả năng cứ quay vòng vòng trong đầu, tra tấn cô từng giờ từng phút, khoảnh khắc này cô cảm thấy mình yếu đuối đến mức sắt đứt dây thần kinh rồi.

Tim của Thiệu Nhất Bình không khỏe, rất lâu trước kia Hứa Kha đã từng nghe cha cô đề cập tới việc này, năm đó bác sĩ đề nghị bà không nên mang thai, nhưng bà lại mạo hiểm để sinh cô ra, sau khi sinh con xong, bà phải ở lại bệnh viện tận 2 tháng. Mấy năm gần đây, điều Hứa Kha lo lắng nhất chính là sức khỏe của bà. Bây giờ cô thầm cầu nguyện trăm ngàn lần trái tim bà đừng phát bệnh nữa, mồ hôi lạnh trong lòng bàn tay đã chảy ròng ròng.

Cô ngồi trên taxi, tâm tư rối loạn, đột nhiên cô lại nghĩ tới, bệnh này của mẹ cô rất cần tiền hơn nữa còn là một số tiền rất lớn. Vừa rồi bị dọa tới mức quýnh quáng cả lên, thế mà lại không nghĩ tới chuyện này, cô lập tức lấy di động ra gọi cho Lâm Dao.

“Lâm Dao, tạm thời không mua nhà nữa .”

“Sao?”

“Mẹ chị bị bệnh, việc nhà cửa nói sau, bây giờ thì chưa mua được.”

“Không được đâu, tiền đã đưa rồi mà.”

Hứa Kha ngẩn ra, sao lại có thể nhanh như thế? Xem vừa cô còn thấy có bao nhiêu người xếp hàng mà, ít nhất cũng phải nửa giờ mới có thể tới lượt chứ. Suy nghĩ của cô lúc này còn đang đặt ở phòng bệnh kia, rối loạn ngắt điện thoại, hận không thể mọc ra hai cánh để bay nhanh về đó.

Xe đi rất nhanh, một giờ sau, xe đã dừng lại ở bệnh viện nhân dân tỉnh L.

Hứa Kha chạy nhanh lên phòng cấp cứu trên tầng 2.

Dì Mạnh hàng xóm đang ngồi ở bên ngoài, vừa thấy Hứa Kha đã chạy nhanh tới nắm chặt lấy tay cô.

“Con bé này, cuối cùng con cũng về rồi. Chú Lý của con cũng không có ở nhà, một mình dì ở đây sợ hãi quá.”

Mắt Hứa Kha ngân ngấn nước, hỏi: “Dì Mạnh, mẹ con thế nào rồi?”

“Đã vào được nửa tiếng rồi, bác sĩ vẫn chưa thấy ra.”

Một giọt nước mắt của Hứa Kha không nhịn được liều mạng chảy xuống.