Chương 20 – Kiếm như độc xà

Lộ Tiểu Giai chợt cười, quay đầu nhìn Phó Hồng Tuyết.

Y hỏi:

– Ngươi hiểu ?

Làm gì Phó Hồng Tuyết hiểu ? Làm gì có người hiểu ?

Lộ Tiểu Giai tiếp:

– Thực ra, họ mời ta đến đây, không chân chánh là muốn ta giết ngươi.

Phó Hồng Tuyết cau mày:

– Không chân chánh là vậy ?

Lộ Tiểu Giai lắc đầu:

– Không ! Bất quá, họ muốn ta giao thủ với ngươi, họ ở một bên, chực dịp ám toán ngươi.

Phó Hồng Tuyết vẫn chưa hiểu.

Lộ Tiểu Giai tiếp:

– Cái chủ ý đó, kể ra cũng hay ! Bởi vì vô luận là ai, khi giao thủ với ta, cũng không còn tâm thần đề phòng người khác ám toán. Nhất là người ám toán lại nấp ngay trong thùng nước tắm.

Phó Hồng Tuyết chớp mắt:

– Trong thùng gỗ đó ?

Lộ Tiểu Giai mỉm cười:

– Ngươi không hiểu ?

Phó Hồng Tuyết không hiểu.

Chẳng ai hiểu.

Vừa lúc đó, một tiếng ầm vang lên. Tiếng nổ phát xuất từ thùng nước. Tiếp theo đó, chiếc thùng vỡ, gỗ văng đi, nước ào ra đường.

Một bóng người lao nhanh từ chỗ đặt đáy chun ra phía ngoài, định thoát đi.

Nhưng, thanh kiếm của Lộ Tiểu Giai nhanh hơn.

Kiếm vừa chớp, có tiếng rú thảm tiếp theo liền. Một người rơi xuống đường.

Người đó là Kim Bối Đà Long Đinh Cầu Cảnh.

Không một tiếng động.

Sự kiện phát sanh, làm cho mọi người ngừng thở.

Một lúc sau, Đinh Vân Lâm thở dài, thốt:

– Kiếm nhanh không tưởng nổi !

Diệp Khai gật đầu, thừa nhận.

Vô luận là ai, cũng phải thừa nhận ! Một tấc sắt chế thanh kiếm vào tay Lộ Tiểu Giai, không còn làm phàm kiếm.

Tấc sắc đó biến thành thần kiếm, một độc xà, không ai tránh kịp con độc xà đó !

Đinh Vân Lâm tiếp:

– Bây giờ ta mới phục hắn !

Diệp Khai chớp mắt:

– Ạ ?

Đinh Vân Lâm tiếp:

– Hắn vị tất là thông minh, hắn vị tất là người tốt, song chắc chắn hắn là người biết sử dụng kiếm.

Lộ Tiểu Giai day qua Phó Hồng Tuyết hỏi:

– Hiện tại, ngươi hiểu ?

Phó Hồng Tuyết gật đầu.

Bây giờ, còn ai không hiểu nữa ?

Chiếc thùng hai đáy, đáy dưới trống không, để chứa người. Đáy trên chứa nước.

Nước đầy, không ai thấy đáy sâu hay cạn, Lộ Tiểu Giai không đứng thẳng mình, chẳng ai ức độ được chiều sâu của phần chứa nước.

Nằm ở đáy dưới, Kim Bối Đà Long phóng ám khí, Phó Hồng Tuyết vô phương thoát chết.

Lộ Tiểu Giai thốt:

– Bây giờ thì ngươi đã hiểu, ta tắm rửa không phải vì muốn cho thân thể sạch sẽ, mà là vì có kẻ mướn ta tắm rửa với cái giá năm ngàn lượng bạc.

Y cười, rồi tiếp:

– Năm ngàng lượng bạc, kể cũng quá lắm chứ ! Ta tin Diệp Khai cũng không chê !

Diệp Khai mỉm cười !

Phó Hồng Tuyết vẫn lạnh lùng với gương mặt trắng xanh. Giữa sức nóng đó hắn không đượm một giọt mồ hôi nhỏ.

Lộ Tiểu Giai ung dung tiếp:

– Chủ ý đó chính ta cũng nhìn nhận là hay hay, rất tiếc chúng đã tính sai một nước cờ !

Phó Hồng Tuyết hỏi:

– Sai ở điểm nào ?

Lộ Tiểu Giai đáp:

– Chúng đánh giá ta quá thấp !

Phó Hồng Tuyết cau mày:

– Ạ ?

Lộ Tiểu Giai tiếp:

– Ta giết người xong, sau đó vẫn còn giết ngươi được. Ta thích tiền, vì năm ngàn lượng bạc, ta có thể tùy thời, tùy chỗ mà tắm rửa. Lúc nào, nơi nào, cũng được !

Y cười, rồi tiếp:

– Nhưng, ta không thích bị lợi dụng. Mướn ta làm một việc, cứ để ta làm. Ta không chấp thuận vờ mướn ta làm một việc, rồi nương theo việc đó lợi dụng việc đó, thực hiện một âm mưu. Ta không muốn ai xem ta là một công cụ !