Chương 20 – Lật ngửa ván bài.

Tiếng ồ ồ của điều hòa cũ kỹ quá lớn đánh thức tôi, không ngủ lại được, nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, tôi với tay lấy đồng hồ, vừa đúng mười hai giờ. Nhắm mắt lại suy nghĩ : vừa rồi mấy lần nhỉ? Aiz, ba giờ lửa tình nồng cháy, thậm chí không nhớ nổi chi tiết cụ thể.

Tôi đứng dậy xuống giường, thắt lưng đau đến nghiến răng nghiến lợi, trần trụi đứng trên mặt đất trừng mắt giận dữ với cái giường ván gỗ : miền Nam đất lành cái gì, nơi phì nhiêu tươi tốt như vậy sao không chịu trải giường êm êm một chút? Xoa thắt lưng, tôi âm thầm lắc đầu, nghĩ bụng tính mình đúng là trẻ con. Biết rõ giận cá chém thớt là thêm tội nhưng cứ nhìn gương mặt cầu xin vô tội của Trần Dũng là tôi lại ăn không tiêu cục tức. Ai nói tình xa là tình đẹp, ai nói tiểu biệt thắng tân hôn, củi khô lâu ngày gặp phải lửa nóng cũng đốt khói mù mịt đó thôi.

Trời thì nóng như đổ lửa, thân thể lại phản bội tình cảm, mặc dù cố gắng cách xa nhưng vẫn cứ dính vào cùng nhau. Đủ tư thế, đủ địa điểm, chúng tôi là người đàn ông và người đàn bà cuối cùng trên thế giới, quên đi tương lai, sống chết quấn lấy nhau, chôn tuyệt vọng và oán hận dưới đáy lòng.

Sao không thể ngồi xuống và chỉ nói chuyện với nhau chứ? Chẳng lẽ chúng tôi còn không hiểu tình dục vừa phải có lợi cho thể xác và tinh thần còn đẩy nó đi quá giới hạn tất có tác dụng phụ ư. Ân Sinh và Trần Dũng cùng quay cuồng, thực sự là đáng xấu hổ!

Tôi quay đầu, nhìn người đàn ông ngủ say trên giường, hàng mi rậm phủ xuống hốc mắt thâm quầng, nhất định mấy ngày nay anh còn mệt mỏi hơn tôi, bao nhiêu việc truy đuổi sau lưng, cạn kiệt thể lực là kết quả đương nhiên. Anh cần tẩm bổ toàn tập!

Anh xoay người, cánh tay dài tìm kiếm, nắm chặt lấy góc chăn của tôi, miệng lẩm nhẩm nói mớ. “Đừng, đừng, đừng…”. Những từ còn lại bị nuốt mất, tạm ngừng một chút, tiếng ngáy lại đều đặn vang lên.

Đừng cái gì? Đừng đi, đừng hỏi hay đừng nóng giận? Hay đừng can thiệp vào? Tôi đứng đó đoán mò, nhưng không thể đoán ra đáp án.

Từ lúc biết tôi có ý định ở lại nơi này, Trần Dũng trở nên quái dị, ban đầu là im lặng cực đoan, sau đó cầu xin đủ mọi cách, bây giờ lại mãnh liệt quá mức, chỉ qua thời gian vài ngày, chồng tôi đã cho tôi trải nghiệm ba loại nhân sinh khác nhau, khiến tôi hoa mắt mà lòng trĩu nặng.

Rất nhiều lần, tôi lơ đãng ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt anh đang nhìn mình, trong đó có đau thương, có áy náy, có phẫn nộ, tràn đầy muốn nói lại thôi, đây là sao? Trong tiềm thức, tôi cự tuyệt đọc hiểu chúng. Lúc đầu tôi giả bộ thái bình, cứ ăn cứ ngủ, nghe anh nói “Ân Sinh, chúng ta cùng trở về được không?” thì cười ha ha đánh trống lảng, giả bộ làm kẻ khờ, nhưng từ từ ánh mắt anh càng lúc càng mạnh mẽ, tôi không thể giả bộ được nữa. Tôi muốn nói hết, dù tốt hay xấu thì xin cứ cho tôi một kết quả. Nhưng sự thật cuối cùng đang được che phủ bởi một lớp vải, nó lạnh lẽo và tàn khốc, tôi không biết mình có thể thừa nhận nó hay không. Cho nên tôi trốn tránh, mặc cho tình thế phát triển, mặc cho Trần Dũng áy náy đến phát điên, tôi không nói gì, bất động đứng một bên, lạnh lùng xa cách, kéo dài hơi tàn.

Ngày nào cũng thế này mãi thì không được, hết nóng lại lạnh, tôi cảm thấy mình sắp bị tâm thần phân liệt rồi, may là ngày mai mọi thứ sẽ chấm dứt, không thể bỏ nhà hàng mà đi quá lâu, Trần Dũng đã đi một tuần, đến lúc phải trở về. Không hề có ý đuổi người, nhưng nói thật, Trần Dũng đi làm thể xác và tinh thần của tôi thả lỏng, rốt cuộc anh cũng đi rồi!