Chương 20 – Lưỡi đao phá băng

Giang Doãn Chính ngồi bên bàn ăn, rượu đã quá tam tuần, di động đặt trên bàn chợt vang lên tiếng chuông ngắn.

Thường ngày anh rất hiếm khi nhận được tin nhắn, mở ra xem, thật sự khiến anh hơi kinh ngạc. Chỉ vỏn vẹn một dòng chữ, “Nếu không khỏe thì đừng uống rượu”, Ngữ khí hơi mất tự nhiên nhưng lại dịu dàng đến không ngờ, bất giác anh khẽ nhếch khóe môi, cả ánh mắt cũng trở nên hiền hòa ấm áp.

Người bên cạnh quay sang, nâng ly rượu về phía anh: “Giang Tổng”.

Anh chăm chú nhìn dung dịch màu đỏ sậm trước mặt, trong giây lát, đặt điện thoại xuống gật đầu, uống một hơi cạn ly. Lúc này, có một số việc miễn cưỡng cũng chẳng thể được nhưng lòng anh lại thấy vui vẻ ấm áp, đợi chờ lâu vậy, cuối cùng cũng có một tia sáng.

Người mời tiệc chính là vị lãnh đạo chủ quản kinh tế cấp thành phố, chuyện trò không dứt, giữa chừng lại chẳng tiện thoái thác, đợi đến khi tiệc tàn, Giang Doãn Chính ngồi trong xe bấm số, chỉ nghe thấy âm thanh báo máy đã khóa lạnh như băng.

Trợ lý Từ quay đầu lại, hỏi: “Giang Tổng, về nhà ư?”.

Giang Doãn Chính nhắm mắt tựa vào ghế một hồi, khẽ di chuyển bàn tay đang ấn trên chỗ dạ dày nói: “Cậu về trước đi, tôi tự lái xe về”.

Chưa đến chín rưỡi cô đã khóa máy, ngồi một mình trong khoang xe, Giang Doãn Chính mở lại tin nhắn ra xem, anh hoài nghi liệu đây có phải là tin nhắn do chính tay Lâm Nặc nhắn không.

Có lẽ tối hôm trước ngủ sớm nên hôm sau trời chưa sáng, Lâm Nặc đã tỉnh giấc, lặng lẽ nằm hồi lâu mới mở điện thoại, đúng như trong dự liệu chẳng hề nhận được tin nhắn hồi âm nào.

Chẳng thể nói được rốt cuộc là nhẹ nhõm hay thất vọng, cô nhìn màn hình hồi lâu rồi chậm rãi đứng dậy đi đánh răng rửa mặt.

Buổi sáng đi làm, cô nhận được điện thoại của Giang Doãn Chính.

Khi đó cô đang ở trong phòng photocopy, xung quanh không một bóng người. Không gian nhỏ hẹp yên tĩnh, giọng anh truyền qua sóng điện thoại vô cùng rõ.

Cô cúi đầu nhìn chiếc máy đang vận hành soàn soạt, nghe anh hỏi: “Tối qua em khóa máy sớm thế?”.

“Vâng”, lúc này cô mới biết, hóa ra anh đã gọi điện thoại cho mình, chỉ là lỡ dịp mà thôi.

Thế nhưng có đôi khi, bỏ lỡ vẫn là bỏ lỡ, cơ hội chợt đến chợt đi, huống hồ cả đêm và nửa buổi sáng đã trôi qua cũng đủ khiến nỗi xúc động nhất thời trong đêm khuya vắng tan biến, khôi phục lại sự bình tĩnh và lý trí.

Giang Doãn Chính nói: “Buổi trưa em có rỗi không, cùng nhau đi ăn cơm”.

Cô mím môi, suy ngẫm rồi khẽ lắc đầu: “Không, em có hẹn với đồng nghiệp rồi”.

“Vậy buổi tối thì sao?”

“… Bố mẹ muốn em về nhà ăn cơm”, lời từ chối vụng về thế này vốn dĩ cô chẳng hy vọng có thể đánh lừa được đối phương.

Quả nhiên, Giang Doãn Chính im lặng hồi lâu, khẽ hỏi: “Nếu vẫn còn trốn tránh anh, vậy thì sao tối qua lại nhắn tin như vậy?”.

Trái tim cô khẽ giật thót, cúi đầu lặng im, tự vấn chính mình, ngay cả bản thân cô cũng chẳng rõ cảm xúc ấy rốt cuộc từ đâu mà đến.

Chỉ nghe thấy anh nói tiếp: “Nếu như em thật sự muốn tiếp tục như vậy, anh có uống rượu hay không thì liên quan gì đến em?”.

Cô nắm chặt lấy chiếc di động mỏng manh, thấp giọng, nói: “Quan tâm bạn bè cũng là chuyện bình thường thôi mà!”.

“Bạn bè như thế nào?”, anh thản nhiên gặng hỏi.

Cổ họng cô nhúc nhích, rồi nói: “Bạn bè bình thường”.

Chẳng hiểu vì sao, bốn chữ này vừa thốt ra khỏi miệng, cô liền cảm thấy ân hận liền chau mày nín thở theo phản xạ nhưng chỉ nghe thấy hơi thở rất nhẹ trong điện thoại.