Chương 20 – Nhượng ngã nhất khốc 1

Nửa đêm canh năm.

Mỗi người khác nhau có một đêm khác nhau, giấc mộng khác nhau.

Nên chỉ canh năm ngắn ngủi mà thế nhân đã mộng qua hết tang thương ly hợp, hết thăng trầm đến tử biệt sinh ly.

Nhưng đối với một thiếu niên không có giấc mơ, không có nước mắt, không có nụ cười, không có người thân bạn bè, chỉ có tịch mịch…

Nó vượt qua mỗi đêm dài ấy ra sao?

Nhất là đêm qua.

Đêm lặng lẽ đi qua, ngẩng đầu đã thấy rạng đông dần tới.

Gió thu lạnh lẽo thổi qua cội phong già, lá phong đỏ như máu lả tả rụng xuống khắp nơi.

Mỗi đám lá phong đẫm sương đêm đỏ như một giọt huyết lệ.

Đã cuối thu.

Bộ Kinh Vân lạnh lùng xách đao, xuyên qua rừng phong đỏ, bước trên con đường quanh co dẫn tới thiên lao.

Nó càng đi chậm hơn nữa, mỗi bước chân lại nặng nề hơn gấp bội, giống như không muốn đi về phía trước.

Chỉ vì nó đang đi làm một chuyện mà không ai quên được.

Hoắc Bộ Thiên đã chết, Ngô Giác, Đồng Giác đã chết, Kế Tiềm Kế Niệm đã chết, hôm nay Hoắc Liệt cũng phải chết, từ nay về sau Hoắc gia coi như tuyệt tử tuyệt tôn!

Nó gia nhập Thiên Hạ Hội là để báo thù cho Hoắc gia, đâu ngờ được là chính mình lại phải giết chết hết những người còn lại của Hoắc gia.

Nghĩ lại, cũng không biết là Hoắc gia nợ nó hay nó nợ Hoắc gia.

Cửa mở, Hoắc Liệt vừa quay đầu nhìn đã biết cái chết đã đến gần.

Bởi vì tử thần đã đứng trước mặt hắn.

Tử thần chân chính sắp mang hết thảy bi ai lẫn chết chóc đến cho thế gian, tử thần dĩ nhiên không khóc.

Tử thần trước mặt kia cũng không khóc, nhưng nó mang đến chết chóc cho nhiều người như thế, trong lòng liệu có thấy bi ai?

Hoắc Liệt giả bộ như không có việc gì, cười nhẹ nói: “Đến rồi à?”

Bộ Kinh Vân chậm rãi đẩy cửa sắt lại, đôi mắt chăm chú nhìn thanh đao trong tay. Chuôi đao này tuy hết sức bình thường nhưng lúc này lại sáng lên lạnh lẽo trong bóng đêm, giống như cười nhạo người cầm đao, cứ việc mặt lạnh mắt lạnh nhưng mà trong lòng kia có truyền được hơi lạnh qua ngọn đao trong tay không?

Hoắc Liệt nhìn bộ dạng nó, ấm áp nói: “Con à, đừng tự trách mình nữa! Dù sao ta cũng phải chết, chết trong tay ai cũng vậy cả mà. Con hôm nay không thể làm khác được, nếu trời xanh có mắt, chắc cũng…sẽ tha thứ cho con…”

Hắn nói xong, thanh âm cũng dần nghẹn ngào.

Có phải không?

Bộ Kinh Vân nghe xong thầm nghĩ: Vì sao ngẩng đầu nhìn trời mà nó chưa bao giờ thấy nửa con mắt?

Vì sao? Vì sao? Vì sao?

Chỉ vì trời xanh vốn không có mắt!

Tạo hóa dường nhu đặc biệt “ưu ái” Bộ Kinh Vân, vì nó mà mang đến bao nhiêu bi ai, lại còn có hận thù!

Bộ Kinh Vân đã có hận, hôm nay lại sắp có thêm mối hận mới.

Nhân gian nhiều oán hận, thật nhiều oán hận!

Hoắc Liệt tuy nghẹn ngào nhưng không đổ một giọt lệ, vẫn nói tiếp: “Con à, chuyện đã tới nước này, ta chỉ cầu xin con một điều.”

Ngữ khí của hắn như ngưng trọng, Bộ Kinh Vân cũng không e ngại mà nhìn hắn.

“Hứa với ta, dù con đường phía trước có gian khổ thế nào, con nhất định phải cố gắng cho đến khi báo thù được cho đại ca mới thôi.”

Bộ Kinh Vân chăm chú nhìn hắn, thật lâu thật lâu sau, cuối cùng gật đầu, kiên định nói: “Ta, vẫn luôn là Kinh Giác trong lòng cha. Hoắc gia vĩnh viễn sẽ không tuyệt hậu bởi vì Hùng Bá nhất định phải chết trong tay hậu nhân Hoắc gia.”

Trước đó, nó chưa từng mở miệng nói với Hoắc Liệt nửa câu, lúc này lại chịu mở miệng, Hoắc Liệt cảm thấy vui mừng vô hạn.