Chương 20 – Sống trong tình yêu của anh (Hết)

Khi xe về đến thành phố Nam Kinh thì cũng là lúc đồng hồ đã điểm sang sáng sớm ngày hôm sau rồi. Diệp Tri Ngã cứ tưởng rằng anh sẽ dẫn cô tìm một khách sạn nào đó bên đường để nghỉ ngơi, nhưng anh lại lái xe một cách thuần thục lướt băng băng trở về ngôi nhà nơi anh vẫn sống. Xe để trong gara dưới tầng hầm khu chung cư. Diệp Tri Ngã ngồi yên bất động đến vài giây liền rồi mới bước ra khỏi cánh cửa mà Kiều Thận Ngôn đã đứng sẵn bên ngoài mở ra cho cô, thế nhưng cô lại không đi cùng anh về phía có cầu thang máy đi vào trong tòa nhà.

Kiều Thận Ngôn cau mày hỏi: “Làm sao thế?”

Diệp Tri Ngã mỉm cười nói với anh: “Là, là, em không đi lên trên đó vậy, sáng ngày mai đến giờ được vào thăm bệnh nhân rồi thì em sẽ trực tiếp đến bệnh viện thăm Tiều Mẫn luôn anh ạ”.

Kiều Thận Ngôn càng nhướn mày lên cao hơn, nhăn nhó hơn. Rồi Diệp Tri Ngã mĩm cười vẫy tay chào anh bước đi, tay cầm túi xách hướng về phía lối vào trong gara để xe. Những nơi chuyên dành để xe như thế này thường hoang vắng đến ghê rợn, những tiếng bước chân những tiếng ma trêu quỷ hờn lúc nào cũng văng vẳng vang lên như muốn trêu ngươi con người. Đằng sau bóng dáng cô cũng chẳng hề vang lên một tiếng ngăn cản của Kiều Thận Ngôn. Diệp Tri Ngã càng đi về xa càng trở nên thất vọng, chỉ còn biết tự cười và mỉm cười với chính bản thân mình, lấy hết sức bước đi thật nhanh hơn nữa.

“Diệp Tri Ngã!”

Thế nhưng cuối cùng thì anh cũng đã cất lời gọi. Diệp Tri Ngã liền dừng ngay bước chân lại, quay đầu mỉm cười thật nhẹ nhàng thật hiền dịu với anh, rồi lại quay người bước tiếp, cố gắng lấy hết bình tĩnh để có thể vượt ra thật xa tầm mắt của anh. Phía trước có hai chiếc xe xếp hàng lần lượt chuẩn bị vào trong gara. m thanh chiếc xe ô tô đang lái vang lên truyền ra ngoài khiến cho âm thanh vang vọng to hơn gấp nhiều hơn, làm cho đôi tai của Diệp Tri Ngã cảm thấy thật khó chịu, nhức nhối vì ầm ĩ. Cô hướng về một bên để nhường cho xe chạy, đi sát mép lối thông vào bên trong, đợi cho đến khi xe tiếp tục chạy rồi, âm thanh càng xa càng vọng nhỏ hơn rồi thì mới phát hiện ra Kiều Thận Ngôn đã đuổi kịp ngay sát bên cạnh cô. Tay anh nắm chặt tay của cô: “Em muốn đi đâu hả?”

Diệp Tri Ngã nhìn thẳng vào trong đôi mắt của anh, rút bàn tay của mình ra khỏi bàn tay của anh và nói nhẹ nhàng: “Ngày mai em sẽ đến bệnh viện mà, anh cứ yên tâm nhé”.

Khuôn mặt Kiều Thận Ngôn đã không giấu nổi vẻ giận dữ. Anh nghiến chặt hai hàm răng vào nhau, “Em cũng yên tâm đi, anh sẽ không làm gì em đâu mà sợ”.

Diệp Tri Ngã nhún hai vai lên rồi cười một cách vô cùng thản nhiên: “Dù anh có làm gì em đi chăng nữa thì em cũng không bị thiệt thòi gì cả đâu, hi hi hi, em chỉ nói đùa thôi. Em thực sự không lên trên đó đâu. Em sẽ đến làm phiền u Dương Dương một chút vậy. Nhà cô ấy ở cũng nằm rất gần chỗ này, cũng rất tiện vì em có thể đi dạo trong đêm khuya thanh vắng như thế này để được tha hồ ngắm cảnh, ngồi xe suốt rồi em cũng muốn vận động co giãn chân tay một chút mà anh”.

“Diệp Tri Ngã!”

Cô ngẩng đầu lên để cho anh có thể nhìn thấy mặt cô thật rõ ràng, thật rõ ràng, để anh có thể nhìn thấy thái độ bình tĩnh và nụ cười hiền hòa nhưng ánh mắt thì lại chẳng hề được tĩnh lặng một chút nào của cô. Điều mà cô có thể làm trong lúc này chỉ được có thế mà thôi. Vẻ ngoài khuôn mặt cô có thể chủ động khống chế được, nhưng sự nổi sóng trong lòng thì thật là khó khống chế, khó mà có thể giữ được bình tĩnh. Cho nên cô cần phải cách anh xa một chút, để nếu như không làm như thế thì đến vẻ ngoài khuôn mặt của cô cũng sẽ khó mà duy trì được trong thời gian lâu như vậy.