Chương 20 – Thứ bảy, ngày 16 tháng 7: Nắng nóng

Tôi là một nhân vật “trăm kín khó tránh một hở” điển hình, đặc điểm tính cách này đến từ di truyền gia tộc của mẹ tôi. Tôi còn nhớ hồi còn nhỏ, có một lần ông ngoại tôi tổ chức cho cả nhà đi du lịch Bắc Kinh, hôm xuất phát, chuyến tàu lúc bảy rưỡi sáng, sáng sớm bốn giờ chúng tôi đã dậy rồi, trong không khí khẩn trương, ông đứng tại phòng khách lớn tiếng chỉ huy, tôi ngái ngủ đi theo sau mẹ, chạy lung tung khắp phòng, chỉ có bà tôi với thái độ rất không hợp tác, vùi đầu ngủ như thường lệ.

Trước khi xuất phát, ông đã kiểm tra lại ba lần những thứ cần mang theo, trong đó bao gồm vô số những túi đen (phòng khi tôi nôn trên tàu hỏa), táo đã gọt vỏ (ông không dám mang theo dao gọt hoa quả lên tàu sợ bị bắt), thậm chí còn có một tập bưu thiếp giới thiệu về phong cảnh Sơn Tây (trên đường vô tình gặp người bạn quốc tế thì tặng họ).

Cuối cùng sau khi kiểm tra xong, ông ngoại cũng mãn nguyện vừa lòng, vẫy tay xuất phát! Chúng tôi vui vẻ lên đường ra sân ga, tôi kích động ca hát. Giây phút sân ga lọt vào tầm mắt, ông ngoại đột nhiên quay ngoắt đầu xe, đi ngược lại đường cũ, tôi lập tức đau thương đến mức khó kiềm chế, cảm thấy đây là nỗi đau không thể chịu đựng nổi nhất trong cuộc đời, trước khi tôi khóc lớn, ông ngoại rất trấn tĩnh vừa lái xe vừa nói, “Quên mang theo bà ngoại cháu rồi”.

Sau này lớn lên, tôi hoàn toàn kế thừa đặc điểm tính cách này, lật cuốn sổ ghi chép đại sự trong cuộc đời tôi, mỗi trang đều có rất nhiều âm thanh không êm ái xuất hiện, lần này cũng không ngoại lệ.

Sáu rưỡi sáng, đồng hồ báo thức vẫn chưa kêu, tôi đã tự mình tỉnh trước, ngồi lên, hít thật sâu, đeo kính, sau đó ra ban công nhìn xem bộ quần áo giặt lúc nửa đêm hôm qua đã khô chưa, rất tốt, đều khô rồi, đây là khởi đầu tốt đẹp. Tôi quay người xông vào nhà vệ sinh, xem lớp mặt nạ tối qua đắp lên có hiệu quả hay không. Tôi trong gương với bọng mắt lớn, ánh mắt đờ đẫn, trên mặt còn có dấu vết bị lằn do chiếu. Tôi âm thầm kiểm tra: quần áo, đã chuẩn bị xong; túi xách, cũng đặt trên ghế sofa; giày cũng để ở cửa. Bây giờ tôi chỉ cần đi đánh răng, rửa mặt, trang điểm, thời gian còn lại vẫn dư dã, phạm phải sai lầm gì lớn vẫn kịp sửa chữa.

Tôi thở phào một hơi, cầm bàn chải đánh răng, cho kem đánh răng lên trên, bắt đầu chà, chà, chà, cảm thấy có gì không đúng, mùi vị kem đánh răng trong miệng vô cùng kì lạ.

Tôi nhổ kem ra, sau đó cúi đầu nhìn, tuýp thuốc nhuộm hôm qua tôi chuẩn bị mang ra nhuộm tóc, nắp đang mở, nằm im lìm bên cạnh tay tôi.

Tôi vừa súc miệng vừa an ủi bản thân, hiệu quả sẽ không tốt đến vậy đâu.

Nhưng nửa tiếng sau, tôi nhìn vào gương, há miệng, trong gương thình lình xuất hiện hàm răng màu đỏ đun.

Chân tôi nhũn ra, tình hình quả thật quá cực đoan, tôi thực sự không suy đoán được có thể nảy sinh ra tình tiết như thế.

Vương Tiểu Tiện nhận được cuộc điện thoại kể lể của tôi vội vàng chạy đến nhà tôi, vừa bước vào cửa, anh ta liền kìm nén vẻ mặt vui mừng hớn hở, nhìn cái miệng mím chặt của tôi, Vương Tiểu Tiện nói, “Cô em, cười một cái cho anh xem nào”.

Tôi giận dữ, không nhịn được há miệng, “Anh có thái độ gì vậy?”.

Vương Tiểu Tiện chấn động một cách sâu sắc bởi hàm răng đỏ tươi của tôi, “Thật lợi hại, người khác đều tự lắp răng xanh (bluetooth), cô lại phối răng đỏ, kĩ thuật của cô dẫn đầu rồi”.