Chương 200 – Ngọt ngào

Triệu Hi Thành thấy lúc này Chu Thiến ngay gần trong gang tấc, ánh mặt trời nhuộm mái tóc cô vàng óng, mắt cô như bảo thạch mà phát sáng. Cô cứ lẳng lặng nhìn anh như vậy, ánh mắt vô cùng quen thuộc, tình cảm dịu dàng trong mắt cô khiến anh trầm mê. Môi cô khẽ mấp máy mà hé mở, cánh môi mềm mại ướt át. Dục hỏa vừa nén xuống lại một lần nữa bốc lên. Anh rốt cuộc không khắc chế được khát vọng trong lòng, anh muốn, anh rất muốn nếm thử đôi môi ngọt ngào kia…

– Cha ơi!

Một tiếng gọi non nớt vang lên khiến hai người đang ý loạn tình mê đột nhiên tỉnh lại. Vẻ mặt hai người đều có chút xấu hổ, mặt Chu Thiến ửng hồng nhưng trong lòng cô lại ngọt ngào vô cùng. Cô cúi đầu, khóe môi khẽ cười rồi quay đầu nhìn Thế Duy.

Cô sờ trán Thế Duy, đã không còn nóng nữa, xem ra đã hạ sốt. Nhìn đôi mắt to sáng ngời linh động của Thế Duy thì Chu Thiến lại vui mừng:

– Thế Duy có khỏe không? Có còn đau không?

Thế Duy cười cười, lắc đầu, sau đó nhìn về phía Triệu Hi Thành, vươn tay với anh:

– Cha ơi

Giọng nói nhu hòa khiến ai nghe cũng mềm lòng. Triệu Hi Thành vội nắm tay cậu bé nói:

– Thế Duy bị ốm, cha lo lắm

Thế Duy nói:

– Lâu rồi Thế Duy không được gặp cha, rất nhớ cha. Giọng nói đầy sự tủi thân.

Triệu Hi Thành nhớ lại đã nhiều ngày qua vì trốn tránh bản thân mà xem nhẹ con, trong lòng không khỏi có chút áy náy, anh ngồi bên giường, vuốt đầu Thế Duy nói:

– Không đâu, sau này sẽ không thế nữa, về sau ngày nào cha cũng sẽ dắt Thế Duy đi dạo

Thế Duy vừa lòng, mỉm cười ngọt ngào.

Chu Thiến nhìn hai người một lớn một nhỏ mà cũng mỉm cười

Triệu Hi Thành nhìn đồng hồ, thấy sắp đến giờ đi làm thì nói với Chu Thiến:

– Tôi về thay quần áo rồi đến công ty luôn!

Chu Thiến có hơi không dám nhìn anh, khẽ gật gật đầu. Cô tiễn anh ra khỏi phòng bệnh, mở cửa rất nhẹ. Triệu Hi Thành đột nhiên quay đầu, nói:

– Vừa rồi…

Vừa bắt đầu, Chu Thiến đã ngẩng đầu lên chặn lời anh:

– Đừng lại lấy lí do lần trước để né tránh, tôi không phải con ngốc, có một số chuyện tôi có thể cảm nhận được…

Cô nhìn thẳng vào mắt anh mà không chớp mắt

Triệu Hi Thành ngẩn ra, sau đó mỉm cười, vô cùng quyến rũ, anh khẽ nói:

– Tôi định nói, tối qua là tôi hiểu lầm cô, cô chăm sóc Thế Duy rất tốt, tôi xin lỗi, xin cô đừng để ý

Thấy anh nói sang chuyện khác, Chu Thiến mỉm cười hài lòng. Cô cũng không muốn lại bị những lời nói của anh đả kích. Tuy rằng cô biết những lời đó có lẽ không phải anh thực sự muốn nói nhưng vẫn luôn không thoải mái.

– Không sao, tôi hiểu, anh chỉ là lo lắng cho Thế Duy.

Hai người đều yên lặng như thể không biết nên nói gì. Một lúc sau, Triệu Hi Thành mới nói:

– Tôi đi đây, nói với Thế Duy lúc nào xong việc tôi sẽ lại đến với nó

– Vâng! Chu Thiến khẽ gật đầu

Triệu Hi Thành xoay người bước đi, Chu Thiến mỉm cười nhìn khuôn mặt anh dần dần biến mất sau cửa.

Đóng cửa lại, Triệu Hi Thành khẽ thở dài, đến giờ anh đã chẳng thể tự lừa dối mình nữa rồi. Quả thực anh đã động lòng với cô gái này, coi trọng cô gái bình thường chẳng chút đặc biệt này. Mỗi động tác, ánh mắt, mỉm cười của cô đều có thể khiến tim anh đập thình thịch.

Bọn họ biết nhau được bao lâu? Thực sự là đoạn thời gian quá ngắn nhưng cảm giác đó lại như đã trải qua nhiều năm vậy, rất khó tin. Chẳng lẽ cô ấy có phép thuật sao?