Chương 204 – Chia tay

Tống Thiệu Vân nhìn Triệu Hi Thành bước về phía mình mà lòng bối rối hoảng hốt. Cô ta đứng lên, lắp bắp nói:

– Em… em cũng chỉ là… có ý tốt…

Triệu Hi Thành lạnh lùng nói:

– Em có ý tốt thật sao? Anh nhớ rõ là đã từng nói với em rằng đừng có nhiều chuyện.

Tống Thiệu Vân cúi đầu trông rất đáng thương:

– Nhưng thấy gấu của Thế Duy đã cũ nên em mới định đổi cái mới cho nó… em thực sự không ngờ là sẽ thành ra thế này…

Nói xong, cô sợ hãi bước lên trước hai bước, nắm lấy tay áo Hi Thành, ngẩng đầu, dùng ánh mắt giống hệt ánh mắt Thiệu Lâm mà nhìn anh với vẻ tội nghiệp:

– Hi Thành, anh tha thứ cho em đi, lần sau sẽ không có chuyện này nữa.

Cô ta rất có kinh nghiệm, bất kể Hi Thành có giận thế nào, chỉ cần trưng ra bộ mặt này thì sẽ chẳng sao nữa. Tống phu nhân nhìn cô ta như vậy thì sự chán ghét lộ rõ. Mà Bạch Tư Mẫn thì nhìn cô ta đầy vẻ khinh thường.

Chu Thiến ngồi bên giường Thế Duy, lẳng lặng nhìn bọn họ.

Triệu Hi Thành nhìn thấy vẻ mặt của cô ta thì quả thật có chút mềm lòng nhưng nhớ lại khi nãy Thế Duy khóc lóc thảm thiết như vậy thì sự mềm lòng đó biến mất không còn giấu vết

Thế Duy cần một người mẹ thực lòng quan tâm, yêu thương chứ không phải là một người mẹ bề ngoài tương tự nhưng chẳng coi nó ra gì. Không thể cứ tiếp tục thế này, chuyện này anh đã kéo dài quá lâu rồi, đã đến lúc nên chấm dứt.

Triệu Hi Thành nhìn quanh, Tống phu nhân và Bạch Tư Mẫn đều tò mò nhìn chuyện phát triển còn Chu Thiến chỉ mở to mắt nhìn anh

Nơi này không phải là chỗ để nói chuyện, bất kể thế nào, quả thật mình đã cho cô ta quá nhiều hi vọng. Chuyện này anh có trách nhiệm lớn, lúc cuối cùng này anh cũng không muốn để cô bị quá khó xử.

Triệu Hi Thành nắm chặt cổ tay Tống Thiệu Vân, lôi cô ra khỏi phòng bệnh:

– Em đi theo anh!

Tống phu nhân vươn cổ nhìn theo, mãi đến khi không còn thấy bóng dáng bọn họ thì mới quay đầu. Bà phân nộ hỏi con dâu:

– Hi Thành làm sao thế?

Bạch Tư Mẫn lắc đầu tỏ vẻ không biết.

Chu Thiến cũng nhìn ra cửa phòng nghĩ thầm: Rốt cuộc Hi Thành muốn làm gì đây? Qua chuyện lần này anh hẳn là nên phát hiện Thiệu Vân thực sự không thích hợp làm mẹ của Thế Duy chứ?

Triệu Hi Thành kéo Tống Thiệu Vân đến một vườn hoa nhỏ trong bệnh viện. Đến chỗ vắng anh mới buông tay cô ta ra. Tống Thiệu Vân xoa xoa cổ tay mình rồi sẵng giọng:

– Hi Thành, anh làm đau tay em

Hai mắt lại cảnh giác nhìn anh. Vẻ trịnh trọng của Hi Thành khiến cô có dự cảm không hay. Cô ta ngập ngừng, còn muốn giải thích chuyện vừa rồi:

– Hi Thành, khi nãy em…

Còn chưa nói xong, Triệu Hi Thành đã quyết đoán ngắt lời cô ta, sau đó nói một câu khiến cô ta ngây ngẩn người.

– Thiệu Vân, chúng ta chấm dứt đi

Đôi mắt đen của anh lạnh nhạt nhìn cô:

– Thiệu Vân, chúng ta không hợp…

Trong phút chốc, mặt Tống Thiệu Vân tái mét, đôi mắt như ngọc kinh hoảng:

– Vì sao, Hi Thành, sao anh đột nhiên lại nói lời chia tay! Là vì em có ý tốt mua gấu mới cho Thế Duy sao? Hi Thành, đây chẳng phải là chuyện quá nhỏ để mà chia tay!

Cô ta hoảng sợ đến độ lắp bắp:

– Em… em sẽ xin lỗi Thế Duy, về sau em sẽ… sẽ không động vào đồ của nó nữa. Em… em đi đây

Nói xong vội vã quay đi