Chương 206: Làm giấy

Giang Bắc, quân Sở đã công chiếm huyện Lịch Dương

Quân Sở còn muốn đóng quân ở Giang Bắc một khoảng thời gian, đóng quân dã ngoại thời gian dài hiển nhiên không phải là chuyện.

Vốn dĩ bàn điểm của quân của Lý Tả Xa ở huyện Lịch Dương cũng không cùng với quân Sở ở Lịch Dương giằng co nhiều, mà là quả quyết đem toàn bộ binh lực rút về trong Đông Thành, Yên Lăng, một số huyện ở Khúc Dương, hiển nhiên, Lý Tả Xa cũng rất rõ, Hạng Trang chiếm cứ toàn bộ Lịch Dương, hơn phân nửa chỉ là vì muốn đóng quân lâu dài ở Giang Bắc.

Quận Cửu Giang ngày nay, nhiều nhất cũng có ba mươi vạn nhân khẩu, Hạng Trang tuyệt nhiên nhìn không ra rồi.

Chương quận của Giang Đông, sẽ hợp hai quận lại gia tăng thêm, số người đủ cũng chỉ có hơn hai trăm vạn, hơn nữa cơ bản là không bị chiến tranh phá hỏng, đó mới chính là Hạng Trang thực sự muốn nền móng đó, Hạng Trang chỉ có toàn vẹn chiếm cứ cả Giang Đông, mới có khả năng cùng với Lương vương chiếm cứ Trung Nguyên, chiếm cứ đất Tề của Tề vương cùng với chiếm cứ Quan Trung Ba Thục của Hán vương so sánh ngắn dài.

Còn như quân Sở vì sao muốn lưu lại ở Giang Bắc, thì Lý Tả Xa cũng không biết rồi.

Nhưng mà, đúng là suy xét từ sự suy ra như vậy, Lý Tả Xa mới buông tha Lịch Dương.

Lý Tả Xa nếu thực sự hạ quyết tâm tử thủ ở Lịch Dương, không nói là nhất định sẽ giữ được, nhưng mà dựa vào tường thành kiên cố của Lịch Dương, thiệt hại nghiêm trọng của quân Sở vẫn là không thể nói chơi được, điểm tự tin này, Lý Tả Xa vẫn phải có.

Hạng Trang cũng đích xác không có ý công chiếm toàn bộ Cửu Giang.

Tình hình của thiên hạ trước mắt, Úy Liêu khi còn sống cũng đã cùng Hạng Trang phân tích rất thấu đáo, chỉ dùng nội tình bên trong của nhân khẩu mà nói, trước mắt chỉ có đất Tề, Quan Trung, đất Triệu, Giang Đông có thể làm nên móng Vương Bá, Trung Nguyên miễn cưỡng cũng có thể, còn lại Kinh Sở, Hoài Tứ, đất Yến kinh, Ba Thục nhân khẩu quá ít, không đủ để thành đại sự.

Đất Tề, Quan Trung không cần nghĩ, Lưu Bang, Hàn Tín bây giờ cũng không phải là để Hạng Trang có thể đùa được.

Đất Triệu tuy rằng nhân khẩu cũng đủ, nhưng mà xen lẫn ở giữa Lưu Bang, Hàn Tín, Mạo Đốn, tuyệt không hòa hợp được.

Trung Nguyên tuy rằng miễn cưỡng có thể xưng bá nhưng cũng lại xen lẫn giữa Lưu Bang và Hàn Tín, hơn nữa còn phải đối mặt với mười vạn quân hung ác của Bành Việt, để quân Sở có thực lực như hiện nay, quả quyết không phải là đối thủ của quân Lương.

Như vậy, chỉ còn lại Giang Đông đây cũng là nguyên nhân quân Sở trở về Giang Đông cách đó không tới ngàn dặm.

Còn một nguyên nhân khác nữa, hiển nhiên là do Giang Đông là cái nôi của Hạng Thị, tuy nhiên bè phái Giang Đông san sát trước mắt, sóng ngầm cuộn trào mãnh liệt, có thể một khi Hạng Trang có khả năng khống chế đại cục, có thể đoạt được Hạng Thị, các việc hệ trọng của thế tộc họ Sở cùng với sự ủng hộ đắc lực của dòng họ bản địa Giang Đông, thì lập tức ép buộc sức dân, sức vật ở Giang Đông, theo phía Bắc hướng về Trung Nguyên để tranh hùng!

Đương nhiên, Hạng Trang muốn khống chế đại cục ở Giang Đông, đạt được sự ủng hộ của thế tộc, sĩ tộc cùng với dòng tộc, tuyệt không phải dễ dàng.

Nhưng mặc kệ quá trình này có gian nan nhiều thế nào, Hạng Trang đều phải nếm thử, mặc kệ nói thế nào, tiếp nhận một Giang Đông tương đối toàn vẹn so với tiếp thu một Giang Đông hoang tàn rách nát không phải tốt hơn sao, chiến tranh phá hoại đối với dân sinh là vượt quá tưởng tượng một khi xuất hiện lượng lớn dân số dời đi, trong thời gian ngắn đừng nghĩ tới việc muốn khôi phục nguyên khí.

Hơn nữa, cục diện phức tạp của Giang Đông trước mắt đối với Hạng Trang mà nói, chẳng phải là một cơ hội gì?

Đây đích thực là một cơ hội, một cơ hội khiến cho thủ đoạn chính trị của Hạng Trang trở nên cay độc, trở thành thời cơ thành thục!

Úy Liêu sở dĩ ngàn chúc vạn kế, đinh ninh, làm cho Hạng Trang sau khi qua sông không làm, ít nói, xem nhiều, còn dặn dò Hạng Trang khi nhìn nhận một việc không chính xác, thà rằng chờ một chút xem, cũng không nên tùy tiện quyết định, chính là hi vọng khi Hạng Trang xử lý đấu tranh chính trị cũng có thể trở nên thành thục hơn, đấu tranh quân sự và đấu tranh chính trị giống như là tả hữu quyền, thiếu một thứ cũng không được!

Nói cho cùng, quyền lực đấu tranh của Hạng Trang chỉ là tranh chấp trong nội bộ Sở quốc, Hạng Trang nếu như muốn thượng vị, thì ắt phải học được cách thông qua thủ đoạn chính trị để xử lý tranh chấp nội bộ, một chỉ biết thông qua thủ đoạn quân sự giải quyết tranh vương nội bộ, là không hợp lý, cũng nhất định sẽ bại vong, như Hạng Võ chính là một ví dụ tốt nhất

Cho nên, Hạng Trang nghiêm chỉnh chấp hành di kế của Úy Liêu, tạm hoãn qua sông.

Tuy nhiên, trong khoảng thời gian này Hạng Trang cũng không có nhàn rỗi, lợi dụng học thức của hơn hai ngàn năm, dẫn dắt Công Thâu Xa cải tiến thậm chí phát minh ra một bộ phận trang bị, trong đó chủ yếu nhất là hai dạng, một là đá mài, hai chính là cái bể! Cũng không nên xem thường hai dạng trang bị không chút bắt mắt này một đồ vật có lúc cũng có thể có tác dụng lớn!

Ví dụ như nói cải tiến đá mài, chính là cải thiện rất lớn bữa ăn của quân Sở.

Nói tới đá mài, sớm nhất vẫn là tổ tiên Công Thâu Ban của Công Thâu Xa phát minh, tuy nhiên Công Thâu Ban phát minh đá mài cũng không thành thục mặt quạt của nó là do một đám lỗ lõm lớn nhỏ không đồng nhất, hình tròn hoặc hình vuông cấu thành, do đó mài ra ngũ cốc, mạch kê rất thô, khi nướng ra thành bánh khẩu vị rất tệ, cũng rất khó tiêu hóa.

Ban đầu lúc quân Sở ở Đại Biệt Sơn, sở dĩ chỉ có thể đem lương thực xào chín, là do đá mài không được.

Nếu như quân Sở có được đời sau của đá mài, quân Sở có thể đem lúa mì mài thành bột mì, đem hạt thóc mài thành bột gạo, lại đem củ đậu mài thành đậu phụ, sau đó lại nướng, chưng, xào, sấy khô thành bánh.

Các thực phẩm chín như bánh, bánh ngọt, đậu phụ khô…thì khẩu vị không chỉ ngon hơn, cũng càng làm tiêu hóa dễ hơn, cũng có thể bảo đảm thể năng của tướng sĩ quân Sở.

Cho nên nói, ngàn vạn lần không nên coi thường những phiến đá mài nhỏ này được!

Hạng Trang căn cứ vào ký ức của kiếp trước, đem mặt quạt của mài đá tiến hành cải tiến, do thợ đá đục ra tám phiến hai mặt trên dưới của mặt quạt, mỗi cái phiến quạt đều đục ra tám đường gân đều đặn, như vậy khi mài ra bột mì, bột gạo thì rất tinh tế, khi nướng bánh hoặc là luộc ra khẩu vị cũng rất ngon, cũng dễ tiêu hóa hơn, sau khi cải tiến đá mài thậm chí còn có thể xay ra bột đậu.

Văn hóa ẩm thực ở Hoa Hạ, xuất hiện đậu phụ có thể là một đại sự của cột mốc lịch sự!

Trước khi xuất hiện đậu phụ, mọi người chỉ là đem củ đậu nấu chín, sau đó cùng với các lương thực khác trộn đều với nhau rồi ăn, cảm giác kém không nói được, giá trị dinh dưỡng cũng rất thấp, chỉ khi nào mài thành đậu phụ, không chỉ vị tốt hơn, giá trị dinh dưỡng cũng được đề cao, quan trọng hơn nữa là, xuất hiện nấu đậu phụ, dầu đậu phụ, đậu phụ khô, sữa đậu phụ …và nhiều cách ăn khác.

Có thể đoán được, ở tương lai không xa, túi lương khô của tướng sĩ quân Sở càng được chào đón.

Về phần cái bể, tác dụng chính là càng không cần phải nói nữa, đó là có thể làm cho kĩ thuật luyện sắt xuất hiện nâng cao vũ khí sắc bén của đất nước!

Trước khi cái bể vẫn chưa xuất hiện, lò luyện kim loại chỉ có thể luyện ra sắt trắng, cũng chính là đời sau tự gọi là gang, gang không thể gia công trực tiếp, chỉ có nấu lại trong lò làm giảm độ cứng, lại thấm than, mới có thể làm cho sắt trắng biến thành tinh thiết, biến thành tinh thiết mới có thể tiến hành trăm bước rèn.

Sau khi xuất hiện cái bể, do đề cao nhiệt độ lò, lò tinh luyện kim loại làm cho có thể trực tiếp luyện ra tinh thiết (bụi gang)!

Hơn nữa, do lò tinh luyện kim loại trực tiếp luyện ra tinh thiết, chất lượng của nó so với sắt trắng lại đem nấu lại làm giảm độ cứng lại thấm than sẽ được chất lượng tinh thiết chất lượng sẽ cao hơn! Đây chính là đề cao hiệu suất luyện kim loại cực lớn, làm cho quy mô sản xuất lớn đao đầu tiên trở thành có khả năng!

Đương nhiên, Hạng Trang cũng không biết cái bể sẽ có tác dụng lớn như vậy, hắn chỉ nhớ rõ, một giờ đồng hồ trước đây thợ rèn rèn sắt trong thôn, sử dụng dường như cũng không phải là cái bể, mà là một cái thùng bằng gỗ vuông vắn, Hạng Trang cũng nghiên cứu qua cái thùng gỗ này, biết được kết cấu của nó, không thể không nói nguyên lý của cái bể vẫn thật sự rất đơn giản, đứa nhỏ cũng có thể hiểu được.

Căn cứ vào ý nghĩ của Hạng Trang, Công Thâu Xa tạo ra cái bể thứ nhất thành hình rất nhanh.

Toàn bộ cái bể có hình hộp chữ nhật, cao và rộng là ba thước, dài năm thước trước sau hai đoạn mở vào phía van, giữa thân bể còn có một tấm bình phong, trên mặt khâu đầy lông vũ, Công Thâu Xa kéo một cái rồi lại đẩy một cái, không khí trong cái bể bị nén lại thì liền đẩy ra một loạt nguồn gió, đầu gió chạy đến bếp lò của thợ rèn liền tỏa ào áo ngọn lửa màu vàng, để cho mười mấy thanh niên trai tráng phía bên kia dùng mười mấy túi da dê liều mạng quạt, trong bếp lò của thợ rèn tỏa ra lại vẫn là ngọn lửa màu vàng.

Hiển niên, cái bể nho nhỏ này hiệu suất của nó rõ ràng phải vượt hơn mười mấy túi da dê!

Khi phụ nữ Công Thâu Xa hân hoan nhảy nhót, mười mấy thanh niên trai tráng thì trợn mắt há hốc mồm, tâm tư của Hạng Trang cũng đã chuyển sang một phát minh khác, đó chính là~

Giấy!

Hoa Hạ tứ đại phát minh, kim chỉ nam, thuật tạo giấy, thuốc nổ, thuật in tô-pi, kim chỉ nam bây giờ không còn dùng được nữa, bởi vì khi chưa xây dựng hải quân, thuốc nổ đã là một thứ đồ tốt, không biết kiếp trước Hạng Trang có được học hành tốt không, sau này tuy rằng chơi súng ống mười mấy năm lại không biết thuốc nổ gồm những thành phần gì, cho nên, chính là muốn tạo ra mà tạo không được.

Tuy nhiên, thuật tạo giấy của Hạng Trang lại vẫn là do biết được, nhớ lúc còn nhỏ đã nhìn thấy một quyển tiểu nhân thư, ấn tượng của Hạng Trang rất sâu sắc, trong truyện cổ đó chính là nói về cách tạo giấy, giống như là đem vỏ cây, làm lưới đánh cá,

Mạch thảo, lau sậy cái gì đống tạp chất vỡ, nấu rồi lại trộn sau đó dùng màn trúc lại vét thành một mảng hồ đặc sệt, phơi khô, giống như là giấy.

Hạng Trang hiểu rõ, thuật tạo giấy thật sự sẽ không đơn giản như vậy nhưng ý nghĩ hắn phải là như thế này!

Dùng tài cán tinh thần thật sự của Công Thâu Xa, thêm vào sự tinh quái của Công Thâu Nha kết hợp với ý nghĩ của Hạng Trang, làm thử vài lần thì cuối cùng cũng có thể tạo ra được giấy.

Nhưng mà, Hạng Trang hiện tại vội vã tạo giấy, cũng là có ý đồ riêng.

Bởi vì Hạng Trang dự tính đưa lên một phần trọng lễ cho thế tộc, sĩ tộc, dòng họ của Giang Đông, trọng lễ gì? Sách! Hơn nữa không phải là một quyển sách hoặc hai quyển sách, mà là trên trăm ngàn quyển sách!

Nguồn gốc của những sách này cũng không nhỏ, đều là tàng điển của thư viện quốc gia Đế quốc Đại Tần!

Sử sách Trung Quốc đối với Thủy hoàng đế từ đầu đến cuối có một sự hiểu sai, đó chính là đốt sách chôn nhà nho.

Trên thực tế, Thủy Hoàng đế cũng không có thật sự thiêu hủy kinh sử của lục quốc Quan Đông, mà là thu lại toàn bộ bản sao bỏ vào thư viện quốc gia của Đế quốc Đại Tần, cho đến khi chôn các nhà nho, thì lại tưởng là nghe nhầm đồn bậy, khi đó Thủy hoàng đế chỉ là hạ lệnh chôn sống mấy trăm tên phương sĩ tung tin đồn nhảm khắp nơi gây chuyện mà thôi, căn bản không phải là nho sinh gì hết!

Sau khi Lưu Bang tiến đóng, Tiêu Hà liền bảo vệ những kinh sử này.

Sau đó Hạng Võ tiến quan, tuy rằng một phen lửa đốt sạch cung Tần vương, có thể cất giấu hơn vạn cuốn kinh sử trong cung Tần vương nhưng mà do sự bảo vệ của Tiêu Hảo mà lại chạy trốn không được, nhưng mà khi Hạng Trang dẫn theo quân Sở đi tiến đánh Hàm Dương lần hai, Tiêu Hà cũng di chuyển không kịp, những thư tịch này toàn bộ rơi vào trong tay Hạng Trang.

Sau đó quân Sở đi xa Cửu Nguyên, Hạng Trang đốt đi lượng lớn lương thực dư thừa, ném đi lượng lớn quân giới miêu trọng, số tơ lụa lĩnh đủ loại vứt đi không đếm xuể cùng với vàng bạc châu báu, độc nhất là mười mấy vạn cuốn thư tịch lại mang đi toàn bộ không rơi xuống đất quyển nào, làm nên một người vượt qua, Hạng Trang biết rõ, không có văn hóa là rất đáng sợ.

Hiện tại, những thư tịch này phải phát huy tác dụng nên có của nó.

Sĩ tộc sở dĩ là sĩ tộc, là do bọn họ đã đọc qua sách, so với thứ tộc có văn hóa hơn!

Thế tộc sở dĩ là thế tộc, là do thi thư gia truyền của bọn họ, so với sĩ tộc có chút lắng đọng!

Tại đây đi lại bất tiện, truyền bá thư tịch càng nghiêm trọng hơn phải dựa vào thời đại sao chép bằng tay, Hạng Trang đặc biệt tin chắc, những thư tịch này đối với thế tộc, sĩ tộc, cùng với họ hàng Giang Đông mà nói, tuyệt đối là một phần trọng lễ không thể chống lại được!