Chương 207: Mưa băng chí mạng

Mền gối thật ấm, nhưng cứ ngồi bó gối mãi thế này thật là chịu không nổi. Hắn không quen ngồi xếp bằng, nhưng nếu thẳng chân ra thì mền sẽ không che toàn bộ, hơn nữa cái trống đá phiên phiến bên dưới quá nhỏ, không thể nằm. Đất bên cạnh trống đá đã bị nước chảy vào ướt rồi, hơn nữa cái động này quá nhỏ, cho dù có nằm xuống, hai chân cũng thò ra bên ngoài.

Hắn chỉ còn biết khóac cái mền ngồi dựa vào vách đá trong tiểu động, thay đổi tư thế để hai chân thoải mái một chút.

Mưa bên ngoài dường như không biết nễ mặt hắn chút nào, càng lúc càng lớn, gió mang theo nước mưa không ngừng hắt vào trong tiểu động, thỉnh thoảng quật vào mặt Dương Thu Trì. Hắn rất sợ chăn mền sẽ bị ướt, nếu thế thì tiêu đời.

Hiện giờ nhiệt độ đã hạ thấp xuống năm sáu độ, trời lạnh như nếu, nếu y phục và chăn mền bị ướt hết, thì hắn nhất định không vượt qua khỏi đêm nay, mà bị lạnh cóng chết mất.

Vô luận như thế nào cũng phải giữ cho được chăn mền này. Dương Thu Trì cố rúc về phía sau, dường như dán chặt vào vách đá, nhưng một cái động bằng cái tủ làm gì có nhiều chỗ cho hắn thu mình.

Chẳng mấy chốc, Dương Thu Trì phát hiện phần mền đối diện với cửa động đã bị mưa tạt vào ướt hết. Hắn không dám nhúc nhích, vì nếu như giữ được phần chăn hai bên hông và sau lưng đừng ướt, thì vấn đề cũng chẳng có gì lớn.

Kiên trì được một chút, Dương Thu Trì lại phát hiện một vấn đề mới, đó là mưa bên ngoài quá lớn, trong khi cái phòng mà hắn ở đây quá thấp, nước đọng bên ngoài quá nhiều, nên đã từ từ chảy tràn lên, sắp sửa ngập cả bờ đê chống lũ của hắn rồi.

Điều xui xẻo là sơn động này ở chỗ thấp, đại bộ phận nước động đều chảy về phía này. Con mương thoát nước do hắn đào hiện giờ đã đầy, chỉ còn dựa vào lớp đất cỏ làm bờ bao trước cửa động để ngăn trở nước mà thôi.

Dương Thu Trì nhìn nước động bên ngoài, lòng trầm xuống, tính toán thấy nếu nước vượt qua đê hoặc phá vỡ nó, nước bên ngoài tràn vào, chí ít cũng ngập quá cẳng chân! Trong sơn động chẳng có cái gì có thể thoát khỏi, thậm chí cả cái trống đá dưới người hắn cũng sẽ bị nhận chìm, trong khi đó nước mưa trong trời lạnh này chẳng khác gì nước tan ra từ băng!

Nếu như không muốn bị chết cóng, nhất quyết không được cho nước tràn vào, nếu không thì tất cả coi như đã hết.

Dương Thu Trì bậm gan chui ra khỏi mền ấm áp, ở trần chạy vào trong mưa, thật có điểm giống như đi cứu lụt năm 89 vậy.

Đất ở bờ đê quanh đó có vẻ hơi dày, hắn mình trần bứt cỏ, móc đất, gió lạnh thổi vù vù lên người, vừa lạnh vừa đau, nước mưa từ đầu chảy rì rì xuống mặt, khiến mắt mở không ra, buộc hắn phải lấy tay gạt. Và khi chưa nhìn rõ gì, hắn cũng chẳng thèm thiết nữa, lại dùng hai tay cố sức đào đất, ôm một mớ, cong người chạy về cửa động gia cố cho bờ bao.

Nước mưa thật lạnh, nước đọng trên đất cũng lạnh, răng Dương Thu Trì chợt va vào nhau lộp cộp. Hắn biết rất rõ, ẩm thấp sẽ khiến cho hơi nóng truyền ra nhanh, mà để toàn thân trần truồng thế này, nhiệt độ cơ thể bị mất nhanh gấp ba lần khi ở trong không khí khô ráo.

Dương Thu Trì tính toán nhiệt độ hiện thời không quá 5 – 6 độ C, nếu tiếp tục trong hoàn cảnh này, cộng thêm gió lạnh, không tới ba giờ hắn sẽ chết cóng!

Hắn đã bắt đầu cảm thấy nhiệt độ thân thể nhanh chóng giảm đi, chân tay đã bắt đầu đờ đẫn, toàn thân xuất hiện sự ớn lạnh, thân thể hiện giờ nhất định đã giảm xuống 35 độ, tim đậm như trống trận giống như một con trâu cực kỳ mệt nhọc đang thở phì phò, hai lỗ tai kêu lên ong ong.