Chương 209 – Giá họa

Gần sáng Triệu Hi Thành mới quay về Triệu gia

Anh cảm thấy mệt mỏi không thể chống đỡ nổi, người mệt nhưng lòng càng mệt. Những người hầu đang quét dọn đều ngừng tay mà chào hỏi anh. Bình thường Triệu Hi Thành cũng gật đầu nhưng giờ anh thực sự không có tâm tình, cũng chẳng buồn nhìn mà đi thẳng lên lầu.

Triệu Hi Thành lên lầu 3, trước khi vào phòng thì không khỏi nhìn về phía phòng Thế Duy, anh nhẹ nhàng đi qua, lúc sắp chạm vào cửa phòng thì lại dừng lại, như cảm thấy mình làm sai chuyện gì mà vội rụt tay lại, xoay người đi về phòng. Anh đẩy cửa đi vào sau đó nhanh chóng cởi quần áo đi tắm

Anh để mặc dòng nước xối qua người, tiếng nước ào ào bên tai làm nhiễu loạn suy nghĩ của anh mà dường như anh đang muốn điều này. Anh chống tay lên tường, nước chảy như bức rèm mưa rút xuống mặt rồi uốn lượn theo từng cơ bắp

Ra khỏi phòng tắm, anh ngã nhào xuống giường, sự mệt mỏi mấy ngày qua nuốt chửng anh. Anh nặng nề mà chìm vào giấc ngủ. Cũng chẳng biết qua bao lâu, mãi cho đến khi nghe tiếng bước chân nặng nề đi lên lầu, rất nhiều tiếng bước chân, tiếng nói ồn ào đi vào phòng Thế Duy ở cách vách.

Triệu Hi Thành nhíu mày, giận dữ xoay người, đang định ngủ tiếp thì một tiếng thét chói tai vang lên khiến anh hoàn toàn bừng tỉnh

– Ở đây!! Ngay đây!! Tìm được rồi, Chu Thiến, cô còn gì để nói nữa!

Nghe thấy nhắc đến Chu Thiến thì Triệu Hi Thành cả kinh, mọi mệt mỏi tan biến, vội vã mặc quần áo đi ra ngoài

Vừa ra ngoài đã thấy hai ba người hầu đang vây quanh phòng Thế Duy nhìn vào bên trong, vẻ mặt đầy ý khinh thường, còn châu đầu ghé tai thì thầm gì đó. Nghe được tiếng động thì nhìn về phía phòng Triệu Hi Thành, thấy Triệu Hi Thành đi ra thì vội cúi người tôn kính chào:

– Chào cậu chủ!

Thấy Triệu Hi Thành đi tới thì đều tự giác tránh đường

Triệu Hi Thành đi tới, nhíu mày nói:

– Đã xảy ra chuyện gì? Ầm ầm gì thế?

Nói xong anh đi đến phòng Thế Duy nhìn vào trong, chỉ thấy Quế tẩu cầm một hộp gì đó nhìn Chu Thiến, vẻ mặt đắc ý mà Chu Thiến chỉ mím môi bình tĩnh nhìn Quế tẩu.

– Tôi không biết vì sao cái này lại ở đây

Chu Thiến nhìn thoáng qua đồ trong tay Quế tẩu rồi thản nhiên nói

Quế tẩu nhướng mày cười lạnh:

– Giờ đương nhiên cô nói không biết! Nhưng tang chứng vật chứng rõ ràng. Chu Thiến, cô đừng hòng thoát tôi

Cho dù cô có thủ đoạn thế nào, Triệu gia cũng sẽ không dùng một bảo mẫu thích táy máy làm bảo mẫu cho tiểu thiếu gia.

Triệu Hi Thành nghe đến đó thì không khỏi giận dữ”

– Quế tẩu, đã xảy ra chuyện gì, bà nói thế là có ý gì?

Nhìn Chu Thiến bị người khác nhìn với ánh mắt đó, lòng anh rất khó chịu.

Quế tẩu quay đầu nhìn thấy Triệu Hi Thành thì vui mừng. Tới khéo lắm, hôm nay để cho tất cả mọi người trong Triệu gia thấy rõ con người thật của Chu Thiến đi

Bà ta đi đến bên Triệu Hi Thành, cầm hộp đồ kia đưa tới trước mặt anh:

– Đại thiếu gia, chiều nay phu nhân phát hiện chiếc hộp để vòng cổ vàng để trong phòng biến mất! Tôi đã kiểm tra tất cả những người vào phòng của phu nhân, phát hiện thấy vòng cổ của phu nhân trong hành lý của Chu Thiến

Nói đến đây, bà ta lạnh lùng nhìn Chu Thiến một cái rồi lại tiếp:

– Mọi người ở đây đều tận mắt thấy tôi tìm được chiếc vòng trong hành lý của cô ta, tang chứng vật chứng rõ ràng nhưng Chu Thiến còn chống chế!