Chương 21-1: Anh không muốn không tìm ra người ấy (1)

Người anh yêu thời trẻ, anh không muốn không tìm ra người ấy.

Công trình hoàn thành nhanh chóng, trong thời gian ấy Trương Nhất Địch đã làm đúng như anh nói, toàn tâm toàn ý theo đuổi Trác Yến.

Anh biết điều cô e ngại là gì, anh biết cô luôn muốn trốn chạy.

Nên anh không tấn công dồn dập để cô không sợ hãi bỏ chạy; anh chỉ lặng lẽ xuất hiện cạnh cô, từ từ đánh động đến cô, khiến cô hiểu được ngoài cô ra, thì những việc từng phát sinh anh đều không quan tâm.

Hôm sinh nhật anh, Trác Yến chúc mừng anh.

Trước khi ăn bánh kem, anh đã cầu nguyện thật chân thành.

Có vẻ là dáng vẻ quá nghiêm túc của anh thực sự giống một cô nữ sinh yểu điệu, nên cô đã mím môi cười trộm.

Tuy bị cô cười nhưng anh lại cam tâm tình nguyện, cảm thấy rất vui.

Dạo này, lâu lắm rồi cô không thật sự cười bao giờ.

Người ấy chắc chắn đã khiến cô tổn thương rất sâu….

Anh có chút đau lòng.

Trên thế gian này, anh tình nguyện gánh chịu tất cả tai ương và, chỉ để đổi lấy nụ cười vui vẻ như trước đây của cô.

Cô là bảo vật trong tim anh, anh chỉ ao ước được giữ cô trong lòng bàn tay để bảo vệ cả đời, anh không thể hiểu cũng không thể chấp nhận việc tại sao lại luôn có người làm tổn thương cô.

Anh nhíu mày thầm quyết định trong lòng: Lần này anh nhất định sẽ không buông cô ra! Hai mươi mấy năm trước đây cô chưa từng hạnh phúc; thế thì nửa đời còn lại hãy để anh mang lại hạnh phúc cho cô!

Bên tai bỗng vang lên tiếng cô hỏi: “Anh ước gì vậy? Nói em nghe được không?”.

Nhìn gương mặt tò mò của cô, anh chỉ muốn thỏa mãn yêu càu đó.

“Anh muốn được cùng người anh yêu, ở bên nhau đến già, khiến cô ấy hạnh phúc!”.

Cô dần dần cúi đầu, không dám nhìn anh.

Anh đưa tay ra, đặt lên mu bàn tay cô, khẽ vuốt ve với vẻ xót thương: “Còn nhớ chuyện em mừng sinh nhật anh lần trước không? Lúc đó anh cũng có một ước nguyện, muốn biết ước nguyện đó là gì không?”.

Cô hơi ngước lên nhìn anh, ánh mắt sáng long lanh: “Lúc đó hình như em có hỏi, nhưng anh không nói!”. Cô có vẻ ấm ức, đôi môi hơi bĩu ra.

Trái tim anh mềm ra như một dòng nước mùa xuân.

“Ước mơ của anh lúc đó là: Anh có thể nào đừng đè nén bản thân, tận tình yêu cô gái mà anh yêu không? Có thể nào khiến anh yêu cô ấy nhưng lại không làm tổn thương đến người khác?”.

Anh nhìn sâu vào mắt cô, ánh mắt chân thành và trong sáng: “Nhưng về sau, rốt cuộc anh cũng không tìm ra cách nào tốt để có thể vừa yêu em vừa không làm tổn thương người khác, thế nên anh đành phải ra đi”.

Trác Yến cảm thấy tròng mắt nóng lên.

“Có lúc nghĩ lại quá khứ, cảm thấy mọi thứ xảy ra lúc đó giống như chỉ mới ngày hôm qua; vừa nghĩ vừa thấy thương cảm, thì ra tuổi xuân đã rời xa chúng ta rồi, xa lắm rồi, thì ra chúng ta đã để lại quá nhiều nuối tiếc trong tuổi xuân ấy!”.

Trương Nhất Địch vỗ nhẹ tay cô như đang hứa hẹn, khẽ nói với cô: “Chúng ta sẽ cố gắng làm trọn vẹn những nuối tiếc ấy, cho dù không thể cũng vẫn còn tương lại, chỉ cần sau này chúng ta sống hạnh phúc thì những việc không vui trước kia đều trở nên không quan trọng nữa!”.

Ăn cơm xong, Trương Nhất Địch mời Trác Yến đến thăm nhà anh.

“Anh không có ý gì khác, chỉ muốn đưa em đến cho biết nhà thôi”.

Nghe anh nói thế, Trác Yến không nỡ làm trái ý, liền ngồi lên xe anh cùng về nhà.

Trương Nhất Địch đưa Trác Yến về nhà, dẫn cô đi tham quan các phòng.

Trác Yến kinh ngạc đến độ không khép nổi miệng.

Cô đi lần lượt từng phòng, bước chân mỗi lúc một gấp.

Phòng đầu tiên, tường màu trắng;

Phòng thứ hai, màu đỏ hồng;

Phòng thứ ba, màu xanh biểm;

Phòng thứ tư, màu đỏ cam…

Tại sao lại thế? Những gian phòng đủ màu sắc này chẳng phải là mơ ước của cô hay sao? Nhưng sao anh lại biết?

Ngoài ra, mỗi đồ nội thật, mỗi chi tiết, trang trí, cô đều quen thuộc, vì cách bố trí này đều là những gì cô thích!

Cô nhìn Trương Nhất Địch vẻ bàng hoàng, hỏi một cách hưng phấn và căng thẳng: “Tại sao lại thế? Sao cách bài trí của anh giống những gì em mơ ước có được từ lâu vậy?”.

Trương Nhất Địch nhìn cô, rất dịu dàng, cười khẽ: “Vì mọi cách bài trí này đều là vì em!”.

E là cô đã quên rồi, nhưng ah vẫn nhớ như in, cái đêm họ uống rượu say, cô ngồi cạnh anh, chớp đôi mắt to long lanh đã chuếnh choáng say, có phần mơ màng, kéo tay anh không ngừng nói chuyện.

Lúc ấy trong đầu anh thoáng hiện một câu thơi: Những hai châu rơi xuống đĩa ngọc/

Giọng nói trong trẻo và mang chút ngọt ngào do hơi men giống như những hạt châu rơi xuống đi ngọc, từng tiếng một chạm vào tai anh, lần vào tim anh.

Cpp nói với anh rằng, cô muốn có một ngôi nhà thật to, tường các phòng sẽ được sơn thành những màu khác nhau. Một phòng sơn màu trắng, một phòng sơn màu đỏ hồng, một phòng là xanh nước biến, một phòng sẽ là đỏ cam.

Màu trắng dùng để bình tĩnh lại khi đang tức giân.

Màu hồng sẽ để cho em bé hồng hào bụ bẫm trong tương lai.

Màu xanh nước biển để mời bạn bè đến mở tiệc.

Màu đó cam để lúc nào cũng có thể hâm nóng lại tình cảm với người ấy…

Mỗi lời cô nói, mỗi ước mơ của cô, anh đều ghi nhớ kỹ trong lòng, chưa bao giờ quên một giây phút nào.

Trác Yến vô cùng xúc động.

Cô nhìn Trương Nhất Địch, lẩm bẩm như thở dài: “Anh có thể nào… đừng đối tốt với em như thế! Anh làm em thấy… thấy xót cho anh! Cũng thấy mình càng không xứng với anh!”.

Ánh mắt anh lóe lên ánh sáng khi nghe cô nói câu “xót anh”.

Anh nắm tay cô, đưa cô đến phòng khác.

“Đến tham quan phòng đọc sách của anh nhé!”.

Trong khoảnh khắc bước vào phòng đọc sách của Trương Nhất Địch, sự rung động và ngạc nhiên cảu Trác Yến càng sâu càng đậm hơn khi ở bên ngoài.

Trên tường treo đầy những tấm hình đẹp lung linh.

Cảnh vật trong đó đều rất quen thuốc với cô.

Cô đứng trước một tấm hình trong số đó.

Đó là một căn phòng cô rất rất quen thuộc, ở đó, cô và anh từng cùng nhau trả qua tiết tiếng Anh hồi năm thứ nhất địa học.

Cô đưa tay khẽ sờ lên tấm hình, quay lại hỏi anh: “Chụp khi nào thế anh? Đẹp thật!”.

Anh bước đến, đặt tay mình lên tay cô, nắm chặt tay cô trong lòng bàn tay.

“Sau khi anh quay về anh đã đến trường, nắm bắt lại tất cả những kí ức mà anh không thể nào quên được trong lòng!”.

Anh cầm tay cô, ngón tay lướt qua mỗi một tấm hình.

Trong thời gian ngừng lại ở mỗi tấm hình, anh đều kể lại tỉ mỉ cho cô nghe, trong sự xúc động và bàng hoàng của cô, anh đưa cô quay về quãng thwofi gian tươi trẻ rực rỡ của họ.

Tấm hình đầu tiên: Đây là phòng học mà anh và cô giái ấy đã từng cùng nhau học tiết Tiếng Anh.

Hôm đó anh vừa vào lớp, một cô gái đã đột ngột xuất hiện chặn anh lại.

Vốn dĩ anh đã có ước hẹn với người khác, rằng thời đại học sẽ không tiếp cận cô gái nào.

Nhưng hôm ấy, cô gái đó trông có vẻ rất vô tư vô tâm, thực sự không có gì đáng lo.

Thế là hôm đó, anh đã không lạnh nhạt từ chối cô ấy.

Cô ấy rất thú vị, sau khi chặn đường anh, thấy anh không nói gì, lại còn nghĩ ra cách dùng một chiếc giỏ để dụ dỗ anh.

Thức ra lúc đó anh đã quên mất chuyện chiếc giỏ, chỉ là điều kiện cô ấy đưa ra quá khác người, anh cảm thấy rất thú vị. Dù sao cũng đang chán, đến khi cô ấy đề nghị anh xuống dưới kia ngồi cùng, anh đã nhận lời.

Nhưng anh không ngờ, thì ra người tìm anh không phải cô ấy, mà cô ấy chỉ giúp bạn thân thôi.

Lúc đó anh cảm thấy có phần khó chịu. Anh nghĩ cô ấy đang bày chiêu để tỏ vẻ thôi.

Rõ ràng là có ý đồ nhưng lại giả vờ giúp bạn để tiếp cận anh, kiểu như thế anh đã gặp nhiều rồi.

Nên lúc ấy, trong lòng anh có một sự châm biếm mỉa mai rằng, anh đợi xem cô gái ấy rốt cuộc có thể giả vờ như không có chuyện gì đến bao giờ.

Đến khi tan học, mọi người đều đi về ký túc xá.

Rất trùng hợp, cô gái ấy và bạn cô ấy đi trước mặt anh.

Đến khi bọn anh đi đến khoảnh đất trống dưới khu nhà ký túc, anh ngẩng lên nhìn, sau đó sực nhớ ra chuyện chiếc giỏ là thế nào – cảnh tượng hôm ấy cô gái đó từ lầu trên dùng một sợi dây buộc chiếc giỏ trúc rồi vận chuyển sách từ dưới lên bỗng xuất hiện trong đầu anh.

Anh còn nhớ ra hôm đó anh đúng là đã hỏi, chiếc giỏ ấy tìm thấy ở đâu; cô gái đó trả lời là được tặng kèm khi mua táo rẻ tiền.

Sau khi nhớ ra chuyện đó, anh càng cảm thấy cô gái ấy thú vị.

Anh bắt đầu chú ý đến cô ấy.

Dần dần cũng bắt đầu tin rằng cô ấy thật sự không có ý gì đặc biệt với anh, cô ấy thật sự giúp chị em trong phòng tiếp cận anh chứ không có ý giở trò thủ đoạn chiêu trò.

Vì nói thật thì cô ấy đúng là một người ngốc nghếch khờ khạo, thật không giống người có thể bày ra âm mưu gì cả.

Về sau có một ngày, cô ấy bỗng làm tóc, như biến thành một con người khác.

Lần đầu anh nhìn thấy dưới mớ tóc mái bù xù của cô ấy, lại có một đôi mắt to trong veo như thế.

Hình tượng ấy mới thật sự rất xinh đẹp, rất xinh đẹp; chỉ là bản thân cô ấy hình như không hề biết mình rất xinh.

Sau khi cô ấy thay đổi kiểu tóc, không nói chuyện, thì trông rất dịu dàng thanh lịch.

Nhưng hễ mở miệng sẽ phát vỡ hết, rất ngốc nghếch, nhưng rất chân thật, rất đáng yêu.

Nụ cười cô ấy rất có sức hấp dẫn, chỉ cần cô ấy cười thì sẽ khiến người trong thấy nụ cười ấy cũng không kìm được mà cười theo.

Về sau lúc lên lớp, cô ấy chủ động ngồi cạnh anh, rủ anh cùng chơi cờ carô.

Thực ra anh chưa bao giờ làm việc riêng trong giờ lên lớp.

Nhưng lần này, thậm chí anh còn thầm mong, bọn anh có thể như thế mãi.

Quãng thời gian ấy, buổi tối sau khi về phòng, anh cứ thẫn thờ ngồi vẽ bàn cờ. Đến khi giật mình lại thì ngạc nhiên nhân ra mình đã vẽ ngang dọc hết cả một quyển tập.

Nhưng về sau, anh biết được một chuyện từ bạn cô ấy – thì ra cô ấy tiếp cận anh là cô mục đích, cô ấy và lớp trưởng đã đánh cược, họ cược rằng cô có thể chụp hình chung với anh.

Khi nghe tin đó, trong lòng anh rất buồn, lồng ngực như bị ai đấm mạnh vào, rất nặng nề.

Rồi lúc lên lớp, khi cô ấy đến ngồi cạnh anh, anh lại tỏ ra khó chịu với cô ấy.

Anh vạch mặt cô ấy, đồng thời lạnh lùng bảo rằng, sau này chúng ta đừng chơi cờ nữa.

Anh ngấm ngầm bảo rằng sau này chúng ta tiếp tục là những người qua đường thôi.

Cô ấy nghe xong, không giải thích gì, chỉ mở to mắt tỏ ra tội nghiệp nhìn anh, đến khi sắp khóc thì cô ấy mới cúi đầu xuống.

Giây phút ấy, anh rất buồn rất buồn, có một cảm giác khó hình dung.

Như có gì đó ra sức vặn xoắn rồi lại buông ra, sau đó bất giờ treo cao lên, chặn cứng ở lồng ngực không lên cũng không xuống, khiến gười ta vừa tức thở lại vừa bực bôi, vừa đau buồn.

Cảm giác ấy mãi về sau cứ lặp đi lặp lại.

Đến sau này anh mới biết, đó là xót xa.

– Vì anh đã thích cô ấy, chỉ là anh chưa nhận ra; nên khi thấy cô ấy buồn, trong vô thức anh mới cảm thấy xót xa.