Chương 21

Raman đưa Namjiu ra xe mà không có Thost và Chak đi cùng như mọi lần. Vì thế, hôm nay Raman đương nhiên là người lái xe cho Namjiu.

Khi đã ngồi vào trong xe, Namjiu định cởi chiếc áo vest quấn quanh eo trả lại cho chủ nhân của nó: “Anh cầm lấy đi, đắt thế này để tôi ngồi lên lại thành giẻ rách thì phí”.

“Không sao. Em quấn lại như cũ đi. Khi lái xe, anh không muốn bị phân tâm, phải quay sang nhìn chân em”.

Namjiu nghệt mặt khi nghe thấy câu nói thẳng thắn của Raman: “Tóm lại anh là người nói thẳng hay nói mà không nghĩ thế?”. Namjiu nghiêm giọng.

“Là anh có ý tốt, muốn nói cho em biết thôi”.

“À…”. Namjiu dài giọng xách mé: “Anh định nói lúc này anh đang có ý nghĩ không trong sáng với tôi đúng không?”.

“Thì cũng có phải có một chút chứ. Anh là đàn ông, không thể không để ý, không liếc nhìn được”.

Namjiu quay sang nhìn Raman, trợn mắt gầm gừ: “Đàn ông! Đàn ông! Đàn ông!”.

Raman nhướn mày cười cười, vui vẻ lái xe đi tiếp.

“Tâm trạng anh có vẻ vui nhỉ?”. Namjiu lừ mắt.

“Đúng. Anh đang thử nghĩ xem, khi lái xe có bạn gái ngồi cạnh cảm giác sẽ như thế nào. Anh đang thử đây, quả không tệ chút nào. Anh thấy thích là đằng khác”.

Namjiu thở dài, suýt thì sặc: “Anh đang dùng tôi làm vật thí nghiệm phải không?”.

“Đừng nghĩ thế, dù có là vật thí nghiệm hay không, cảm giác cũng như nhau cả. Hay là em không có cảm giác gì? Có người yêu lái xe cho em ngồi nói năng luyên thuyên, không thích à?”.

“Ý anh là tôi luyên thuyên à?”. Namjiu thật sự muốn phát điên, từng câu từng chữ của Raman như muốn đá xoáy vào tận tim cô.

“Nghĩ nhiều thật”. Raman mỉm cười.

“Này, nếu anh không thôi cười, tôi sẽ trả áo lại cho anh. Lần này lái xe không cẩn thận cũng đừng có trách. Nếu bị cảnh sát bắt, nhận tờ giấy phạt đầu tiên trong đời, tôi sẽ cười vào mặt anh, loan tin cho mọi người biết, đặc biệt là anh Jok, họ sẽ giễu cợt anh là cái chắc”.

“Ok… ok… anh không cười nữa”. Nhưng rồi Raman cũng không thể nhịn được phá lên cười một lần nữa.

“Anh Raman!”. Namjiu vùng vằng.

“Thật ra em nên thông cảm cho anh. Lâu lâu anh mới được cười đùa thoải mái như bao người khác”.

Namjiu sững người trước câu nói của Raman: “Cuộc sống của anh căng thẳng đến thế sao?”.

Raman gật đầu: “Hầu hết thời gian anh dành cho công việc. Anh có hàng vạn nhân viên phải chăm sóc. Ngày ngày chỉ biết cắm đầu kí tài liệu, làm gì có thời gian mà cười”.

“Ngồi kí tài liệu hay chỉ tay ra lệnh?”. Namjiu hỏi như đã hiểu quá rõ Raman.

Raman nhướn mày, mắt vẫn nhìn thẳng về phía trước: “Từ ngày em bước vào cuộc sống của anh, anh cảm thấy mình được cười nhiều hơn. Em có thấy thế không?”.

“Ái chà! Thật là vinh dự cho tôi khi được anh coi như một kẻ gây cười”. Namjiu lườm Raman trong ánh sáng lập lòe của đèn đường ban đêm.

“Em thấy vinh dự còn anh thấy thích, cũng có nghĩa là không ai ép buộc ai, anh không cần phải cảm ơn em đúng không?”.

Namjiu lừ mắt, người đàn ông bên cạnh cô lúc này quả biết cách làm cho người ta tức chết.

“Im lặng nghĩa là anh nói đúng”. Raman nhếch miệng cười.

“Tôi im lặng không phải vì anh nói đúng mà vì chán trò phải nói cho anh vui lòng. Đã hiểu chưa, cậu chủ?”. Namjiu xách mé.

“Em cứ nói đi, vì dù sao anh cũng không thể vui hơn được nữa”.

“Tuyệt! Tôi hỏi thật, anh có biết là anh nói chẳng lọt tai tôi chút nào không?”.

“Không. Anh thấy em có vẻ thích thú đấy chứ, nếu không em đâu có lúc nào cũng tròn mắt lên như thế”.

Namjiu thở hắt, quay sang trợn mắt nhìn Raman: “Tôi tròn mắt là bởi tôi… tôi… Hứ! Anh thật là… Sao trước đây tôi lại nghĩ anh là người ít nói nhỉ? Anh nói nhiều hơn cả tôi nữa”.

Raman phá lên cười sảng khoái, thích thú nhìn chiếc xe dừng phía trước.

“Cứ cười đi. Hết hai trăm triệu rồi sẽ biết thế nào là khóc”. Namjiu dọa dẫm.

“Anh cũng đang tự hỏi, nếu không có em chắc anh sẽ buồn lắm vì sẽ chẳng có ai trợn mắt dọa dẫm hay nói năng xách mé, vùng vằng cho anh nghe nữa”.

“Đúng rồi, có khi tôi còn xuống tay khuyến mãi cho anh đỡ buồn nữa. Bao giờ muốn được phục vụ đặc biệt kiểu đó thì anh cứ nói. Những thứ khuyến mãi như thế tôi rành lắm. Hôm nay vẫn chưa được giãn gân giãn cốt”. Nói rồi Namjiu bẻ ngón tay răng rắc.

“Thật may là anh lại không thích đồ khuyến mãi. Người như anh chỉ thích đồ xịn thôi”. Raman cười cười: “Nhưng hôm nay anh muốn nói cho em biết một điều, em khiến anh rất bất ngờ từ lúc em trở thành Cinderella Namjiu…”. Raman chưa nói xong, Namjiu đã nhanh chóng xen vào.

“Tôi vốn không muốn nói đâu nhưng anh thấy đấy nhà tôi ai cũng ưa nhìn, vậy nên tôi có gì đó nổi bật là đúng thôi. Cho dù phải phí công tốn sức một chút nhưng anh thấy không, chỉ cần trang điểm ăn vận nhẹ nhàng, đi đâu tôi cũng không phải xấu hổ với ai”.

Raman cười lớn.

“Này, lịch sự chút đi. Khi lái xe phải nhìn về phía trước chứ không phải phá lên cười sung sướng như thế”.

Raman ngừng cười nhưng vẫn nhíu mày như cố nén cười.

Namjiu chỉ cần nhìn nét mặt của đối phương là biết ngay anh đang nghĩ gì. Cô tỏ vẻ vùng vằng một lần nữa nhưng cuối cùng cũng phải tự bật cười thích thú: “Dù sao đi nữa, đúng là tôi có chút khác người thật”.

Mắt Raman vẫn nhìn về phía trước nhưng trong ánh mắt chứa đầy sự hài lòng.

Namjiu tự ngồi cười mình một lúc, bỗng nhiên cô nghĩ ra mình có chuyện cần phải hỏi Raman.

“Tôi định hỏi anh mà quên mất. Làm sao anh biết tôi đang có chuyện?”.

“Cô nhân viên bị sàm sỡ chạy lại báo cho anh”.

“Hử? Sao cô ấy biết tôi đến cùng anh?”. Namjiu hỏi. Cô biết cô nhân viên đã chạy đi sau khi cô nhảy vào giúp. Cô cứ nghĩ cô gái ấy vì quá hoảng hốt mà chạy trốn, không ngờ cô ấy lại đi báo cho Raman biết.

“Chắc là biết. Vì cô ấy nói với anh rằng vợ anh đang xảy ra chuyện, nên anh đi ngay”.

“Anh xuyên tạc à? Vợ á?”. Namjiu nghi ngờ.

Raman cười, không nói gì.

“Hừ!”. Namjiu nhìn điệu bộ của Raman mà thấy ghét.

“Namjiu”. Bỗng dưng Raman gọi tên Namjiu khiến cô nhíu mày quay sang nhìn.

“Có việc gì vậy, tự dưng gọi tên tôi thế?”.

“Lần sau đừng làm những chuyện nguy hiểm như thế. Nếu có gì xảy ra cứ để Thost và Chak giải quyết. Hai người đó rất chuyên nghiệp. Chỉ có năm người đàn ông họ giải quyết được”. Raman nghiêm giọng nhắc nhở.

“Tôi cũng là dân chuyên nghiệp đấy, ngày nào tôi cũng luyện tập”. Namjiu cãi lại đầy tự tin.

“Anh biết em giỏi, nhưng anh không muốn em bị đau. Thật ra nếu đấu tay đôi thật thì anh không lo. Nhưng bọn người đó không chơi quân tử đâu. Chúng có vũ khí. Em cũng biết là lúc nào bọn chúng cũng có súng trong người”.

“Bọn kém cỏi, không thắng được thì giở trò mèo”. Giọng Namjiu đầy oán hận.

“Đúng thế. May là những kẻ còn lại không có vũ khí, nếu không chúng nhất quyết sẽ không thả em đâu. Vì thế sau này, nếu có chuyện gì với ai, em phải hết sức cẩn thận. Có nhiều loại người, và không phải ai cũng thẳng thắn như em”. Raman nghiêm nghị dặn dò.

Namjiu gật gù: “Vậy sau này, trước khi ra đòn, để không quá mạo hiểm tôi sẽ kiểm tra vùng eo của đối phương trước, nếu thấy có giắt súng hay doa thì phải cướp nó trước, sau đó sẽ giáng đòn mạnh hơn gấp hai lần vì tội không trung thực, không thắng được thì giở trò”.

Raman thở dài: “Anh hi vọng đây là lần cuối em gặp phải những chuyện như thế này vì anh không muốn mình già thêm năm, mười tuổi nữa vì lo lắng cho em”.

“Này anh… người già… đáng kính trọng chứ. Họ lịch thiệp, đầy đủ phẩm giá, cũng đáng để kiếm tìm đấy”. Namjiu vừa nói vừa cười.

“Hơn em khoảng chín tuổi được không?”. Raman hỏi.

“Được. Số đẹp đây”. Namjiu nhướn mày, mỉm cười mà không nghĩ ngợi gì.

“Ừm…”. Ramanm ậm ừ rồi hoàn toàn im lặng.

Không đầy nửa tiếng sau, Raman đã cho xe đỗ trước nhà Namjiu. Trước khi xuống xe, Namjiu quay sang nói với Raman: “Cám ơn vì cái áo. Để tôi mang đi giặt khô rồi sẽ gửi trả anh ngay”.

Raman gật đầu rồi đưa tay lên nhìn đồng hồ: “Gần mười hai giờ rồi, em vào nhà đi”.

Namjiu cười: “Anh không chờ xem màn biến hình tập hai sau nửa đêm của Cinderella sao? Chắc chắn không nhạt nhẽo chút nào đâu”.

“Tập đó ngày nào anh cũng xem rồi”.

Namjiu lừ mắt, tự dưng thấy ngứa ngáy chân tay quá thể.

Raman nhìn vào mặt Namjiu bỗng thoáng sững người rồi buộc miệng nói nhỏ như thể vẫn đang lưỡng lự xem có nên nói hay không.

“Ngủ ngon nhé”.

Namjiu đơ người, nhìn mặt Raman vẻ khó hiểu nhưng không biết tự lúc nào miệng đã tự đáp lại:

“Ờ… Anh cũng thế”. Dứt lời, Namjiu mở cửa xe, bước vội xuống trong trạng thái thẫn thờ, vẫn chưa thể hiểu chuyện gì vừa xảy ra với mình và Raman.

Raman chờ cho Namjiu mở cổng nhà bước hẳn vào sân rồi mới quay đầu xe. Khi xe đã chạy ra đường lớn, ánh mắt Raman đầy sự thích thú, anh vui vẻ nhẩm tên ai đó.

“Namjiu…”

Về phần Namjiu vừa bước vào cửa nhà đã thấy bố đang ngồi đọc sách chờ mình liền bước đến gần.

“Namjiu về rồi ạ”.

Ông Athikorn ngẩng mặt lên cười với con gái, ông nhận ra con gái mình hôm nay ăn mặc vô cùng bắt mắt, khác hẳn với ngày thường đến mức ông không nhận ra. Ông còn thầm cộng điểm thưởng cho Raman khi đã làm tròn lời hứa.

“Mẹ và anh Jok đâu rồi hả bố?”. Namjiu nhắc đến mẹ và người anh thứ, còn anh trai cả của cô hôm qua đã nói phải đi hội nghị ở ngoại tỉnh.

“Mẹ đi ngủ rồi con ạ, sáng mai mẹ có buổi họp. Còn Jok hôm nay phải trực đêm. Thế sao đây… cái mode lấy áo quấn eo này là thời trang mới à con?”. Ông Athikorn ngạc nhiên hỏi.

“Váy bị rách, anh Raman đành phải hi sinh cái áo của anh ấy cho con”. Namjiu mỉm cười trả lời bố như thể chuyện rách váy vô cùng nhỏ, chẳng đáng quan tâm.

Ông Athikorn gật gù.

Khi bố không còn hỏi về chuyện rách váy nữa, Namjiu nhanh chóng chuyển đề tài câu chuyện vì không muốn bố lo lắng.

“Bố có thấy tối nay con gái bố rất xinh đẹp không?”. Namjiu hỏi, tươi cười chờ đợi câu trả lời của bố.

“Đẹp chứ. Con gái bố hôm nào chẳng đẹp”. Ông Athikorn cười.

“Con biết bố sẽ nói như thế mà”. Namjiu cười thích thú rồi ôm lấy bố: “Hôm nay anh Jet, anh Jok không ở nhà, thật là một cơ hội tốt để con có thể nịnh bố để lại hết gia sản cho một mình con, có như thế hai ông anh của Namjiu mới hiểu ra là ngày nào cũng nên về sớm, nếu không thì cho nhịn luôn”.

Ông Athikorn phá lên cười, ánh mắt nhìn cô con gái tràn đầy tình yêu thương.

Rawat quay trở lại bữa tiệc cùng Phongkorn, ở thêm một lúc rồi xin phép ra về. Sau khi rời đại sảnh náo nhiệt, Rawat liền lấy điện thoại ra gọi cho người anh trai mới quen mà cậu đã kịp xin số tối hôm trước.

Rawat không phải chờ lâu, đầu dây bên kia đã nhận máy. Rawat vui mừng nói: “Anh Jok, đêm nay anh có rỗi không?”.

“Đêm nay anh trực. Có chuyện gì không?”. Đội trưởng Jirasak hỏi lại.

“Không có gì. Em có chuyện muốn hỏi ý kiến anh thôi”. Rawat vừa đi vừa nói.

“Thế chú cứ nói đi. Giờ anh đang rảnh”.

“Thì vẫn là chuyện vệ sĩ ấy, em nghĩ anh phải nhanh chóng tìm người giúp em rồi, phải là người thật giỏi đấy. Hôm nay em đã chứng kiến con bé dữ tợn ấy ra tay rồi. Loại đàn bà con gái gì mà đá một phát đã rạn mấy cái xương sườn. Con bé đó mạnh tay mạnh chân phải biết. Em sợ chẳng bao lâu nữa em sẽ là ca tiếp theo mất”. Giọng Rawat đầy kinh hãi.

“Đến mức đó cơ à?”. Jirasak vẫn không dám tin.

“Thật đấy anh. Con bé nồi đất ấy dữ lắm, chỉ chớp mắt mà cho một gã trâu mộng nát nhừ, thế nên em mới phải nhanh chóng gọi cho anh. Em muốn có một vệ sĩ càng nhanh càng tốt, nến không sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Em không thể yên tâm được, nhỡ đâu tự dưng con bé đó lên cơn điên, em xong đời là cái chắc”.

“Được rồi. Để anh liên hệ với một em này, tay nghề giỏi khỏi bàn. Nếu Wat có cô em này đi cùng đảm bảo không phải sợ bất cứ ai hết”. Jirasak nhận lời đầy tự tin.

“Anh… anh… không phải em sợ, chỉ là em thấy không thoải mái nếu chẳng may vô tình xuống tay với phụ nữ thôi”. Rawat vội bào chữa.

Jirasak mỉm cười: “Vậy chú cứ yên tâm nếu có cô vệ sĩ này. Anh sẽ liên hệ ngay đây. Chuyện thế nào anh sẽ gọi lại cho chú hoặc cô ấy sẽ gọi cho chú để chú có thể phỏng vấn luôn”.

“Quá được. Vậy em cám ơn anh trước nhé”. Rawat cám ơn rồi tắt máy, thở phào nhẹ nhõm.

Sau khi dừng cuộc nói chuyện với Rawat, Jirasak liền gọi cho người mà anh có ý định sẽ giới thiệu làm vệ sĩ cho Rawat. Jirasak chờ cho đầu dây bên kia nhấc máy rồi chủ động nói trước.

“Thế nào rồi? Mất tích lâu quá đấy. Giờ chỉ biết mỗi dạy học kiếm tiền đắp vào người thôi đúng không?”.

Đầu dây bên kia bật cười, trả lời một cách thoải mái: “Anh định ngày mai mời cơm em hay sao mà gọi điện giờ này?”.

“Mời cơm!”. Jirasak giả vờ hoảng hốt: “Mời từ bé tới lớn, sắp hết sạch tiền rồi đấy con bé Pa này”.

Parani phá lên cười: “Anh Jok đẹp trai và tốt bụng nhất quả đất không hết tiền dễ dàng thế đâu”.

Jirasak hừ mũi rồi quay trở lại chủ đề chính: “Anh có việc muốn giới thiệu, cô có quan tâm không?”.

“Việc gì vậy, anh Jok?”. Parani hào hứng hỏi.

“Vệ sĩ. Anh có một người bạn cần một nữ vệ sĩ giỏi. Anh thấy cô đủ tố chất, việc không đến nỗi tồi, lại còn có thêm tiền mà gửi ngân hàng nữa”. Jirasak thừa biết cả em gái anh và Parani đều là chúa giữ tiền, nêm mới thường xuyên bám theo đòi anh mời cơm.

“Đáng quan tâm đấy, nhưng hầu như sáng và chiều nào Pa cũng có buổi dạy cả”.

“Chuyện đó không thành vấn đề. Cậu ấy chắc cũng không cần cô lúc nào cũng kè kè ở bên đâu. Pa thử gọi điện nói chuyện cụ thể với cậu ấy xem có thể sắp xếp như thế nào. Khách hàng này tốt tính, không nhiều chuyện”. Jirasak đảm bảo về tính khí của khách hàng.

“Tốt nhất là gọi điện đi. Để anh cho số. Cậu ta tên Wat”.

Parani hơi giật mình khi nghe thấy tên khách hàng, nhưng nhớ đến người mà Jok giới thiệu tốt tính nên chắc không thể là cái gã khác người kia được: “Không phải phụ nữ sao?”.

“Không. Là đàn ông, nhưng mà cậu ta muốn có vệ sĩ nữ. Thấy bảo đang có vấn đề gì đó với phụ nữ nên muốn mời vệ sĩ nữ, nhỡ chẳng may đối thủ của cậu ta đến gây sự, giữa phụ nữ với nhau sẽ dễ giải quyết hơn. Cậu ta là người lịch thiệp, không muốn có chuyện với phụ nữ, người khác sẽ cho là bắt nạt phái yếu”.

Parani gật gù đồng tình: “Đúng là lịch sự thật”.

“Đúng đấy. Ông chủ như thế này không phải dễ kiếm đâu. Làm gì có ai tôn trọng phụ nữ như thế”. Jirasak khen ngợi.

“Ok. Nếu nói chuyện mà không có vấn đề gì, Pa sẽ nhận việc này”. Parani nhận lời.

“Đảm bảo không nhìn nhầm người đâu, tin anh đi, cậu này tốt lắm”. Sau đó, Jirasak đọc số điện thoại cho Parani ghi lại, không quên nhấn mạnh với Parani trước khi cúp máy: “Gọi luôn đi, cậu ta đang chờ”.

“Được ạ. Em sẽ gọi ngay đây”. Parani ấn nút kết thúc cuộc gọi với anh trai cô bạn thân rồi bấm số điện thoại vừa ghi.

Rawat đang ngồi trong xe, chuẩn bị lái xe ra khỏi bãi đỗ thì tiếng chuông điện thoại vang lên. Cậu liền cầm điện thoại lên xem có phải Jok không. Khi nhìn thấy số lạ, Rawat nhanh chóng bắt máy vì đoán là người Jok giới thiệu.

“Alo, xin chào”. Giọng nói trầm ấm vang lên.

“Xin chào, đây có phải số điện thoại của anh Wat không ạ?”.

“Đúng rồi. Cô có phải là vệ sĩ mà anh Jok giới thiệu không?”. Rawat nói chuyện hết sức lịch sự như khi nói chuyện với các cô gái đẹp để cô vệ sĩ có ấn tượng tốt đẹp với mình, thuận lợi cho việc hợp tác sau này.

Giọng nói trầm ấm lịch sự của phía bên kia khiến Parani dễ chịu hẳn, chỉ cần nghe giọng cũng biết đó không thể là Rawat, gã thối mồm, tính cách tệ hại kia được: “Vâng. Nhưng tôi có chuyện muốn bàn bạc với cậu Wat trước đã”.

“Được thôi, cô…”.

Cốc. Cốc…

Tiếng gõ vào cửa kính xe khiến Rawat quay ra nhìn rồi ra hiệu xin thêm khoảng mười phút với người vừa gõ.

Parani giới thiệu bản thân với Rawat: “Parani Pitiwet, hay gọi là Pa cũng được”.

Rawat quay ra nói chuyện điện thoại tiếp, vừa kịp nghe thấy câu sau: “Vâng, cô Pa”.

“Vì ngày nào tôi cũng phải làm việc từ sáng đến chiều, nên nếu như phải làm cho anh cả ngày thì không tiện lắm”.

“Chuyện thời gian cô không phải lo. Tôi không cần vệ sĩ cả ngày, chỉ là vào một số thời điểm đặc biệt thôi. Nếu là buổi chiều thì càng tốt vì buổi chiều tôi cũng không rảnh lắm”. Rawat mỉm cười, cố tạo chất giọng lịch thiệp nhất có thể để thuyết phục người ở đầu dây bên kia.

“Nếu thế thì không có vấn đề gì. Tôi nhận việc này”. Parani đồng ý.

Rawat cười thích thú, không quên tặng cho người ở đầu dây bên kia một lời khen: “Tôi rất lấy làm vinh dự khi cô Pa nhận lời làm vệ sĩ cho tôi”.

“Cảm ơn”. Parani mỉm cười, cảm thấy có thiện cảm với người này bởi qua cuộc nói chuyện, cô cảm thấy anh ta rất lịch sự và dễ gần, lại không rắc rối, phiền hà như những tay nhà giàu khác.

“Vậy thế này đi, ngày mai khoảng mấy giờ cô Pa rảnh, chúng ta sẽ gặp nhau để nói chuyện chi tiết hơn. Tôi muốn biết cụ thể thời gian làm việc của cô Pa. Tôi không muốn làm phiền lúc cô làm việc. Còn về tiền công, phía tôi thế nào cũng đươc, cô Pa có thể nói giá luôn. Chỉ cần cô Pa nhận làm việc cho tôi là tôi vui rồi”.

“Được ạ. Năm giờ chiều được không?”.

“Ok. Năm giờ chiều…”. Sau đó Rawat hẹn địa điểm, cảm ơn Parani một cách lịch sự nhất có thể rồi tạm biệt và cúp máy.

Cốc! Cốc! Cốc!